Truyện cảm động,lãng mạn, gia đình, tình yêu, hôn nhân, pháp luật, giáo dục, ngoại tình, ý ngĩa.
Thursday, 8 October 2015
Cưới vợ mới, chồng cũ vẫn xin ngủ với tôi
– Mỗi lần anh đến thăm con đều tìm cách sán lấy tôi. Anh cứ ôm rồi đòi hôn tôi. Chồng cũ của tôi nói chưa bao giờ hết yêu tôi cả.
Cuộc đời quả thật éo le và không ngờ. Giờ đây, mỗi lần chồng cũ tới và ra về là tôi lại nơm nớp lo sợ vợ anh sẽ ghen tuông mà chửi bới ầm ĩ. Chúng tôi từng là vợ chồng danh chính ngôn thuận nhưng giờ đây, tôi lại đang là kẻ thứ ba xen vào hạnh phúc gia đình người khác. Thật trớ trêu thay.
Hiện tại tôi là một người mẹ đơn thân. Tôi ly hôn cách đây 2 năm. Đó là cú sốc lớn với cuộc đời tôi và là điều không ai ngờ tới được. Trước đây chúng tôi yêu nhau tới 4 năm trời rồi mới cưới. Thế nhưng cuộc sống hôn nhân không dễ dàng như tôi tưởng. Tôi và mẹ anh không thể hòa hợp được. Cách sống của bà và tôi quá khác nhau. Chính sự mâu thuẫn đó đã làm cho mối quan hệ của vợ chồng tôi thêm rạn nứt.
Tôi và chồng chậm có con, đấy cũng là nguyên nhân khiến chúng tôi phải ly hôn. Cưới nhau 3 năm mà chúng tôi không có con nên mẹ chồng tôi sốt ruột và giục anh đi kiếm bên ngoài. Khi tôi có bầu cũng là lúc tôi phát hiện ra chồng mình ngoại tình. Quá đau đớn trước sự phản bội đó, tôi quyết định ly hôn. Cô người tình của chồng tôi có thai nhiều tháng hơn tôi và cô ta được lòng mẹ chồng tôi vậy nên tôi lựa chọn ra đi dù cũng thương đứa con trong bụng mình.
Chồng tôi là một người yêu vợ nhưng lại sợ quá nhiều áp lực từ mẹ nên anh đành phải chấp nhận. Sau khi chúng tôi ly hôn, chỉ hơn tháng sau là cô nhân tình đó sinh con. Tôi về nhà mẹ đẻ để sống và chờ sinh con. Những tháng này đó quả thực khốn khổ và tủi nhục vô cùng. Tôi không thiếu thốn về kinh tế nhưng việc một người đàn bà phải nuôi con một mình quả thật không dễ dàng chút nào.
Sau 2 năm ly hôn, con của tôi lớn hơn một chút. Mẹ con tôi thuê nhà bên ngoài để ở và tiện kinh doanh. Với vai trò là bố, chồng cũ của tôi qua lại thăm con. Tôi không thể cấm anh vì đó là quyền, hơn nữa con tôi cũng cần nhận được sự quan tâm từ bố.
Mỗi lần anh đến thăm con đều tìm cách sán lấy tôi. Anh cứ ôm rồi đòi hôn tôi. Chồng cũ của tôi nói chưa bao giờ hết yêu tôi cả, chỉ là ngày xưa tưởng không thể có con nên anh buộc phải kiếm một đứa bên ngoài, nào ngờ tôi lại đòi ly hôn không tha thứ. Những lời anh nói làm lòng tôi đau như cắt. Tôi biết anh tiếc bởi vì bây giờ nhìn tôi chẳng đến nỗi nào, bao người đàn ông sẵn sàng che chở cho tôi mà tôi không muốn. So với vợ anh bây giờ, tôi tự tin mình đẹp hơn gấp bội, kiếm ra tiền và sống tự chủ. Nhưng năm xưa, anh đã không dũng cảm bảo vệ tôi trước sự sắp đặt của mẹ nên những gì anh nói lúc này chỉ làm tôi thêm chán nản.
Tôi biết anh tiếc bởi vì bây giờ nhìn tôi chẳng đến nỗi nào, bao người đàn ông sẵn sàng che chở cho tôi mà tôi không muốn. So với vợ anh bây giờ, tôi tự tin mình đẹp hơn gấp bội, kiếm ra tiền và sống tự chủ.
Càng lúc chồng cũ của tôi càng kiếm cớ đến thăm con nhiều hơn. Tôi chẳng rõ anh có nói điều đó với vợ hiện tại không nhưng một tuần tới 4, 5 ngày anh “đóng đô” ở nhà tôi. Tới nhà anh cứ như vợ chồng vậy, xoắn xít, yêu thương, cứ như thể chúng tôi chưa từng ly hôn và đang là một cặp vợ chồng hạnh phúc. Anh đòi hỏi “chuyện ấy” với tôi nhưng tôi chưa đồng ý. Anh ra sức nịnh và nói rằng dù sao chúng tôi cũng đã từng là vợ chồng đâu có gì phải ngại.
Tôi khó xử vô cùng. Tôi nhận ra mình còn yêu chồng cũ lắm nhưng giờ tôi đâu có tư cách gì. Tôi và anh lén lút, vụng trộm như vậy thì chỉ tôi đáng trách, đáng khinh thôi. Nhưng nếu ngẫm lại, tôi cũng đã từng bị cô ta cướp chồng, giờ chính anh hối hận muốn gần tôi chứ không phải tôi mồi chài. Tôi đã cân nhắc rất nhiều và rồi chúng tôi “ngã” vào nhau. Tôi với chồng cứ lén lút bên nhau như đôi tình nhân. Tôi chẳng biết mối quan hệ này rồi đi tới đâu và tôi sẽ được gì. Chúng tôi cứ cùng nhau như thế dù anh không có ý bỏ vợ mà tôi cũng chẳng biết mình có muốn quay lại cùng anh hay không.
Wednesday, 7 October 2015
Sự thật đằng sau cuộc gọi bí mật của chồng lúc nửa đêm
Nửa đêm, anh lặng lẽ ra ngoài ban công gọi điện cho ai đó gần nửa tiếng. Và sự thật khiến tôi bàng hoàng không thể tin được, người chồng bấy lâu tôi tin yêu nay có thể gục ngã nhanh chóng như vậy.
Tôi đến với anh khi cả hai chỉ có bàn tay trắng. Hai đứa thuê một căn phòng ngoại ô thành phố để sống vì lương ba cọc ba đồng không đủ khả năng để ở một nơi tử tế gần chỗ làm. Nhiều khi nắng nóng chiếu thắng vào mặt, mưa thì dột khắp nơi. Đêm đến người ngủ, chuột hoành hành chạy ầm ầm trên mái tôn. Nhiều lúc tôi đùa với anh, mình ra thành phố đi làm ở một nơi chẳng khác nào chuồng trâu ở quê, vậy mà mọi người ở nhà cứ nghĩ mình cao sang, giỏi giang lắm mới thoát được quê ra thành phố sinh sống.
Lúc đó, chồng tôi chỉ cười động viên tôi cùng cố gắng để vượt qua thời gian khó khăn đó. Ngoài giờ làm, hai vợ chồng tôi còn làm thêm đủ nghề. Mới đầu là bán thêm quần áo vào ban đêm nhưng lãi chẳng được bao, lại còn phải đóng tiền cho “thổ công” của vùng nên vừa hòa vốn. Sau đó, tôi quyết định mở quán bán đồ ăn vặt buổi tối. Sáng nào tôi cũng dậy sớm mua sẵn ốc, chè, và hoa quả,… Buổi chiều, vợ chồng tranh thủ về sớm để chuẩn bị bàn ghế, nồi niêu đồ xôi và nấu ốc. 11 giờ đêm khi đóng quán, tôi lại tranh thủ làm bò khô để giao hàng.
Không ngờ, buôn bán những thứ lặt vặt đó mà vợ chồng tôi kiếm ra thật. Lâu dần tích được ít vốn lại mở quán lớn và thuê người. Sau này, thu nhập hai vợ chồng khá hơn, nhưng tôi vẫn không dừng buôn bán. Chúng tôi đã mua được đất, xây nhà và sinh hai đứa con kháu khỉnh.
Lúc cuộc sống đã ổn định, vợ chồng đã ngoài 40, những tưởng giờ là lúc có thể toàn tâm cho con cái và hưởng thụ cuộc sống thì biến cố xảy ra.
Nửa đêm hôm đó, khi tôi và con gái nhỏ đang ngủ say, chồng tôi bí mật dậy ra ban công gọi điện cho ai đó gần nửa tiếng. Tỉnh giấc không thấy chồng đâu, tôi ra khỏi giường và thấy anh đang châm điếu thuốc đứng hút một mình ngoài ban công. Anh có vẻ trầm ngầm nghĩ ngợi.
Tôi bắt đầu thấy lo lắng có điều chẳng lành. Tôi vờ trở lại giường ngủ và bắt đầu âm thầm theo dõi anh. Chiều nào cũng vậy, hết giờ làm là anh rẽ sang một bệnh viện để khám bệnh. Khám xong, anh đèo một người phụ nữ có vẻ mệt mỏi về phòng trọ cách đó không xa. Họ vui vẻ đi mua thức ăn về đó nấu nướng rồi anh ở lại ăn tối luôn. Thảo nào mấy tháng nay, anh thường xuyên báo đi tiếp khách về muộn không ăn cơm tối ở nhà.
Tôi vẫn bình tĩnh chưa ra mặt lúc này. Sáng hôm sau, tôi đã tìm gặp người đàn bà kia nói chuyện. Sau một lúc ấp úng, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như van xin rồi bảo, chồng tôi chỉ là bạn và anh đang muốn mang lại những ngày cuối đời của cô được vui vẻ. Cô ấy bị ung thư giai đoạn cuối và cô ấy chính là người yêu cũ của chồng tôi.
Tôi biết làm sao khi đó chỉ là người bạn mà lại chỉ còn sống không được mấy ngày nữa. Nhưng tôi vẫn không thể yên lòng khi chồng mình giấu giếm đi gặp người đàn bà khác, tại sao họ là bạn mà không thể nói cho tôi biết.
Một tối khác, khi anh cũng lặng lẽ ra ban công hút thuốc, tôi đã dậy hỏi chuyện anh. Anh bảo, anh có lỗi với cô ấy. Trước đây, cô ấy từng có thai với anh nhưng đã bị sẩy vì cô ấy quá đau buồn khi anh bỏ đi không thừa nhận. Sau đó, cô ấy bỏ vào nam sinh sống. Mới đây, cô ấy ra đây chữa bệnh và hai người đã liên lạc gặp lại nhau. Anh muốn bù đắp lỗi lầm của mình cho chị ta nhưng đã quá muộn. Anh cũng không muốn để tôi biết vì sợ lại làm tổn thương một người phụ nữ khác nữa là tôi.
Thế nhưng, thà anh nói trước khi để tôi biết chuyện thì còn đỡ đau hơn. Mọi chuyện vỡ lẽ làm tôi không biết phải sống tiếp như thế nào. Giờ đây, khi anh thú nhận tất cả là muốn tôi phải chia sẻ người đàn ông của mình với chị ta. Tôi cũng là người, cũng là phụ nữ, cũng biết ghen, khó chịu khi chia chung chồng mình với người khác nhưng làm sao tôi có thể đánh ghen với người không còn sống được mấy ngày nữa.
Từ hôm đó, nhìn anh tàn tạ đi trông thấy, mặt không còn sức sống. Tôi không ngờ anh có thể gục ngã nhanh chóng như vậy. Trước đây, khi đói khổ, vợ chồng có lúc không còn gì để ăn, anh vẫn vui vẻ sống, động viên tôi. Nhưng bây giờ, vì một người đàn bà khác mà anh lụi tàn như thế này.
Nhìn anh như vậy tôi càng đau đớn hơn. Thà chia tay, ly hôn được như những người khác, tôi có thể đau lúc đó nhưng còn sống thanh thản hơn. Bây giờ, đêm nào cũng mòn mỏi lo lắng chồng mình với người đàn bà kia đang ở với nhau mà bất lực không thể làm gì.
Màn trả thù của con rể "hờ" với mẹ vợ "hụt"
Với anh 50 triệu không quá khó, nhưng máu tự ái trong anh đã trỗi dậy, ngọn lửa thâm thù đã bùng cháy. Cứ nghĩ đến những lời nói của mẹ cô anh lại thấy tức anh ách.
Anh là kĩ sư làm việc cho một tập đoàn dầu khí. Công việc ổn định, lương lậu tàm tạm nhưng phải làm việc xa nhà. Quê anh ở tận Lạng Sơn nhưng anh lại làm việc ở tít Cà Mau. Đã hơn 30 tuổi đầu mà anh vẫn chưa có đối tượng để cưới hỏi, bởi chưa cô gái nào chịu gật đầu theo anh vào tận nơi Đất mũi xa xôi này để sinh sống.
Thâm tâm anh thích lấy vợ cùng quê, phong tục tập quán giống nhau sẽ dễ sống hơn. Nhưng khi cái ế đang cận kề, cực chẳng đã anh đành chuyển hướng chiến lược, không có gái cùng quê thì lấy gái Cà Mau cũng được.
Anh quen cô qua lời giới thiệu của bạn bè. Cô vừa mới ra trường, ngoại hình bình thường nhưng là con một trong gia đình khá giả. Bố mất sớm, cô sống với mẹ từ nhỏ. Sau một thời gian tìm hiểu thấy cô ngoan ngoãn, hiền lành anh cũng đem lòng yêu mến. Cô lại kết anh ở vẻ lãng tử, thư sinh. Rồi họ yêu nhau từ đó. Sau 6 tháng yêu nhau, nghĩ mình cũng không còn trẻ trung gì nữa nên anh ngỏ ý muốn cưới cô làm vợ. Cô vui vẻ nhận lời và đưa anh về nhà thưa chuyện với mẹ. Khác hẳn với cô, mẹ cô vốn là dân kinh doanh buôn bán nên tính bà có phần chua ngoa, đanh đá. Từng câu, từng chữ bà thốt ra đều "sặc mùi tiền". Ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã chẳng ưa gì mẹ cô nhưng nghĩ: "Mình sống với vợ chứ có phải sống với mẹ vợ đâu mà phải bận tâm đến bà". Mẹ cô cũng tỏ ra chẳng ưa gì anh vì bà muốn gả cô cho một anh chàng gần nhà nhưng vì chiều con gái nên bà không ra mặt phản đối. Ngày anh đến nhà thưa chuyện muốn cưới cô làm vợ, bà ném cho anh một ánh nhìn từ trên xuống dưới rồi thủng thẳng ngã giá: "Anh biết rồi đấy, con gái tôi được cho ăn học đàng hoàng đến nơi đến chốn, nuôi nó từ nhỏ đến lớn tôi đã phải tốn không biết bao nhiêu công sức tiền của. Anh muốn cưới nó cũng được thôi. Nhưng phải đặt lễ 50 triệu thì tôi mới đồng ý". Anh cũng đã từng nghe về tập tục thách cưới nơi đây nhưng anh không ngờ mẹ cô lại thách cưới một cách thẳng thắn, trắng trợn như thế. Anh nghe mà cứ như một cuộc mua bán trao đổi chứ không còn là chuyện cưới hỏi xe duyên nữa. Thấy anh có chút bối rối, mẹ cô đắc thắng: "Sao? Anh không có đủ tiền để cưới con gái tôi đúng không? Nhìn là tôi đã biết rồi, mời anh về cho chừng nào đủ tiền đặt lễ thì kêu bố mẹ anh đây nói chuyện với tôi, tôi gả con gái cho". Từng câu từng chữ của bà cứ chà xát vào tim can anh. Anh vừa cảm thấy nhục nhã vừa cảm thấy bị coi thường, nhưng vẫn cố nén giận: "Vâng, bác cho cháu thời gian suy nghĩ". Rồi anh xin phép ra về. Với anh 50 triệu không quá khó, nhưng máu tự ái trong anh đã trỗi dậy, ngọn lửa thâm thù đã bùng cháy. Anh thầm nghĩ: "Về làm rể nhà đó chỉ có nước nhục. Bây giờ cho không anh cũng không cưới chứ huống gì đặt lễ 50 triệu". Cứ nghĩ đến những lời nói của mẹ cô anh lại thấy tức anh ách, anh quyết lên kế hoạch trả thù. Không hài lòng với mẹ cô, anh đâm ra ghét lây sang cô. Nhưng anh cứ giả vờ như không có chuyện gì, vẫn hẹn gặp, yêu thương chiều chuộng cô. Anh bảo với cô: "50 triệu anh đã có đủ, giờ đợi bố mẹ anh sắp xếp công việc ở quê rồi vào thưa chuyện với mẹ em nữa là chúng mình sẽ cưới nhau". Cô tin tưởng anh, không một chút mảy may nghi ngờ nào. Rồi anh dụ dỗ cô đi quá giới hạn: "Đằng nào mình cũng là vợ chồng của nhau, em giữ thì giữ cho anh chứ cho ai nữa". Lúc đầu cô không đồng ý nhưng rồi ngày nào anh cũng "đòi hỏi" với những lời lẽ mượt mà, cô tặc lưỡi cho qua, rồi chuyện gì đến nó cũng đến. Không lâu sau, cô vui mừng báo tin cho anh mình đã mang thai những tưởng anh cũng sẽ vui vẻ đón nhận. Không ngờ, anh lại trở mặt như chong chóng. Nghĩ đến lúc vở kịch đã hạ màn, anh thẳng thừng tuyên bố: "Em nói với mẹ em, nhà anh nghèo không đủ tiền đặt lễ để cưới em. Còn cái thai em muốn xử lí như thế nào thì tùy, chẳng liên quan gì đến anh cả". Cô khóc lóc trách mẹ cô quá đáng với anh, mẹ cô cũng bị đẩy vào thế đường cùng đành phải đến cầu xin anh cưới cô, không cần phải lễ lạt gì nữa. Nhưng anh nhất quyết không chịu: "Cháu xin lỗi bác, giờ đã quá muộn rồi". Anh hả hê trong sung sướng, cô đau khổ chấp nhận bỏ đi giọt máu của mình, mẹ cô ân hận tự trách bản thân mình quá quắt đã làm đứt gánh tơ duyên của con gái. Còn anh tự hỏi mình chẳng biết sẽ vui trong bao lâu khi đã đạt được mục đích của mình nhưng lại đánh mất đi người con gái anh yêu thương.
Sunday, 4 October 2015
Con đường anh chọn
Khang nhìn Phương khẽ mỉm cười rồi ôm cô vào lòng . Phương mỉm cười nép mình vào ngực Khang với bao hạnh phúc và niềm tin. Khang khẽ nhắm mắt nín chặt lòng mình, trong đầu anh thoáng qua hình ảnh của Nguyên.
Mùa xuân đã về trên khắp phố phường Hà Nội từ lúc nào. Một màn đêm lạnh giá buông xuống khắp phố phường thủ đô một bầu không khí tươi mới, mờ ảo và im lặng. Trên những con đường đã vãng tiếng người, tiếng xe cộ đã dần dần lắng xuống rồi chỉ còn nghe thấy những dao động xa xăm. Một làn sương mỏng nhẹ lướt qua ánh đèn đường lờ mờ rồi thổi vào đêm Hà Nội một nét bâng khuâng kín đáo và êm nhẹ.
Căn phòng còn sáng ánh đèn ngủ, Khang khẽ trở mình cùng bao ý nghĩ đã theo cùng anh suốt đêm nay. Ngày mai là ngày cưới của anh và đêm nay là lúc anh trằn trọc khi nghĩ cuộc đời mình trong tương lai như một viễn cảnh xa xôi. Ngày mai là một đám cưới được tổ chức với bao chọn lựa kỹ càng, chọn ngày lành tháng tốt và địa điểm tổ chức cùng mọi dịch vụ cũng được chọn ở mức giá VIP. Đêm nay là đêm cuối cùng kết thúc phần đời độc thân của mình, Khang thao thức khi nghĩ về những ngày của đời mình trong tương lai và những ngày trong quá khứ. Những dằn vặt, nhớ nhung và hi vọng theo từng đợt trở mình cùng tiếng thở dài nồng nồng hoà vào bầu không khí tĩnh lặng trong căn phòng.
Khang nhớ tới ngày Giáng Sinh năm ây, trong đêm Nô-en anh chở Phương đi qua những nẻo đường lung linh ánh đèn và âm thanh nhộn nhịp phát ra trong cái lạnh căm căm. Khang dắt tay Phương đi trên con đường ven hồ trong những bước chân im lặng. Rồi cả hai dừng lại cùng hướng tầm nhìn phía xa. Khang khẽ nói thầm vào tai Phương trong khi cô đang hướng tầm nhìn ra xa với những rung động đợi chờ.
– ” Mình cưới nhau, em nhé ! “
Phương vờ như mình không nghe thấy gì, cô gái hay tươi cười cùng anh dạo phố từ lúc nào bỗng trở nên ngại ngùng. Khuôn mặt cô đỏ nựng trong đêm Nô-en se lạnh và mãi một lúc sau cô mới nói thầm thì lại vào tai anh.
– “Đây cũng là điều em mong đợi từ lúc mình gặp nhau!”
Khang nhìn Phương khẽ mỉm cười rồi ôm cô vào lòng . Phương mỉm cười nép mình vào ngực Khang với bao hạnh phúc và niềm tin. Khang khẽ nhắm mắt nín chặt lòng mình, trong đầu anh thoáng qua hình ảnh của Nguyên.
” Xin lỗi nhóc, nhưng đây là con đ ường anh chọn” Khang nghĩ về Nguyên, đôi mắt anh nhắm chặt, anh khẽ áp mặt vào tóc Phương,xa lạ
Phố phường rộn vui, hai người ôm nhau trong bao cảm xúc. Tiếng còi xe, tiếng nhạc Giáng Sinh cùng những ánh đèn phố hất xuống phía đường trước mặt. Trước khi anh nói lời cầu hôn với Phương là khi anh nói lời chia tay với cậu.Đó là lúc Nguyên đứng ngóng trên con đường công viên đợi Khang như thường lệ. Nhưng lần này cậu không thấy Khang đâu, lòng sốt ruột.
Tại một quãng đủ xa để Nguyên không nhìn thấy, Khang khẽ nhấc máy lên gọi. Chiếc điện thoại rung lên trong tay Nguyên. Nguyên nhấc máy lên rồi cằn nhằn.
– ” Sao lâu thế, giờ gà lên ổ rồi mà chả thấy mặt đâu !”
Khang cầm máy khẽ run run và khóc, cậu nheo mắt cầm điện thoại. Phía đầu dây bên kia im lặng. Hai phút sau, Khang cố nói từng lời rành rọt trong đôi mắt loè nhoè vì nước mắt.
” Nhóc à, hôm nay anh không tới được. Và sau này anh sẽ không gặp nhóc nữa. Anh xin lỗi …” Khang cố nói tiếp trong nghẹn ngào : ” Anh thấy tình yêu chúng mình là sai trái, nhưng anh xin lỗi, anh rất xin lỗi, anh đã có người khác rồi …”
Đầu dây bên kia im lặng, Khang quay sang nhìn Nguyên tay nghe điện thoại đang đứng chết lặng trên con đường đợi anh. Đôi mắt ậc nước của anh khiến cậu nhoè dần. Khang cố nói tiếp từng lời rõ ràng trong điện thoại.
” Nhóc hãy quên anh đi …đừng tìm anh nữa, để anh yên !”. Khang nói rồi vẫn nhìn Nguyên đang đứng, cậu vẫn loè nhoè trong mắt anh.
Đầu dây bên kia, ở một quãng xa, Nguyên đang đứng cầm điện thoại nín lặng không nói câu gì. Cậu đã quá nhạy cảm để biết những sóng gió ập đến với cuộc tình này, đã từng bâng khuâng trong mơ hồ rằng anh sẽ bỏ cậu mà đi theo con đường mà anh chọn.
Đầu dây bên kia, Khang vẫn nhìn cậu loè nhoè và chờ đợi.
Đầu dây bên này, Nguyên vẫn im lặng. Khuôn mặt cậu lạnh đi chỉ còn một vẻ bình lặng kín đáo với bao xúc cảm bên trong. Không biết cậu trai trẻ đó nghĩ gì trong sâu thẳm lòng mình để rồi cậu lại khẽ nói trong điện thoại từng lời chậm rãi.
– ” Em yêu anh lắm, nhiều như lý trí của anh, càng yêu anh em càng muốn anh sống tốt. Anh yên tâm nhé, em sẽ không làm phiền anh nữa đâu, em chúc anh hạnh phúc. Hì..hì !”
Khang không dám nhìn cậu nữa, anh oà khóc trong tiếng nấc nghẹn ngào. Đầu máy bên kia đã tắt sau nụ cười đó. Anh bỏ về trong những vỡ oà cay đắng về chính mình. Nhưng đây là con đường anh đã chọn.
Con đường anh chọn se lạnh nhưng ồn ào sắc nhịp phố phường. Nơi mà anh đứng ôm Phương vào lòng. Người con gái nép trong ngực anh hạnh phúc trong những viễn tưởng tương lai chỉ có Khang và cô.
Rồi mùa xuân này mang điều ước của cô về. Một đám cưới trong những ngày tươi mới nhộn nhịp lúc sang xuân. Một cô dâu quàng tay chú rể mỉm cười trong những lời chúc tụng của người thân và bè bạn. Người đàn ông của đêm độc thân cuối cùng vắt tay lên trán, im lặng bao thương nhớ, buồn đau và hi vọng. Anh sẽ có vợ, sẽ là người đàn ông thực sự trong mắt mọi người, sẽ có một gia đình êm ấm mĩ mãn .
Chỉ có tiếng cười ” Hi..hi !” của cậu cuối cùng với anh trong cuộc điện thoại vẫn còn lưu mãi trong đầu anh. Khang cũng hiểu phần nào trong lòng của người con trai anh yêu, cậu không muốn anh đi phải dằn vặt với việc bỏ lại cậu vĩnh viễn trên con đường chờ đợi. Nguyên đâu có biết tiếng cười đó khiến cậu là người luôn xuất hiện trong đầu anh trong đêm trước ngày cưới. Những hồi ức về cậu hoà theo tiếng thở dài vào bầu không khí im lặng trong phòng. Ngoài đường đã dần dần phủ một màu xanh sớm mát lạnh, những cây cao ven đường đợi một ánh binh minh rạng sáng trong những tán lá đẫm sương đêm.
Tiếng chuông đồng hồ vang lên từng hồi phá tan không khí im lặng cùng bầu tâm trạng của anh. Khang cựa mình dậy tắt chuông đồng hồ rồi ngẩn người một hồi trước khi nhận ra “hôm nay mình có vợ !”. Một cuộc sống mới có thể là bình yên nhưng cũng có thể là khổ đau lệch lạc trong con người. Khang không thiết nghĩ nữa. Anh đi vào nhà tắm rửa mặt, khuôn mặt nhợt nhạt qua một đêm thức trắng, đôi mắt thâm cuồng là những giọt nước mắt cất lên từ quá khứ quá nhạt nhoà.
Chiếc ấm điện reo tiếng nước đã tắt ngấm nguội dần, ly café còn trống với bột café còn nguyên trên phin cùng bữa sáng lạnh bỏ lại trên bàn. Khang nhìn điện thoại những điều bơ vơ khó hiểu, chiếc điện thoại yên lặng trên bàn, Khang chả thiết ăn uống gì nữa. Anh dọn bữa sáng đi rồi ngước nhìn căn nhà, mọi thứ được dọn dẹp sạch sẽ và sửa sang thật đẹp. Mọi thứ trong nhà sẵn sàng chào đón Phương đến gắn bó cùng anh tại đây. Khang bỏ lại tất cả những suy nghĩ theo anh từ lúc trước, trong đầu anh chỉ nghĩ tới việc hôm nay anh có vợ rồi trở lại phòng thay đồ.
1 tiếng sau
Bộ vest khoác lên người anh đen bóng cùng chiếc cà vạt màu vàng kim khoác lên cổ hoà màu thật khéo với chất vải bóng loáng làm nên một chú rể khôi ngô và phong độ. Chiếc ô tô đợi anh trước cổng nhà, Khang vào xe, chiếc xe lăn bánh xuống đường trên phố phường nhộn nhịp. Ngồi trong ô tô nhìn ra ngoài phố phường ngược xuôi người qua lại, con đường ngày ấy anh đợi cậu tấp nập người tập thể dục. Con đường yên trong công viên ngày ấy làm anh nhớ về cậu. Cậu hay mặc những bộ giản dị dạo phố, hay ngồi trong quán nước vỉa hè để quan sát những gì đang trôi đi trong cuộc sống. Anh đảo mắt nhìn lên các quán vỉa hè nhưng không thấy cậu. Chiếc ô tô rẽ phố sớm mai đi trong nhộn nhịp phố phường thủ đô khuất hẳn con đường công viên sáng sớm.
Tại một căn nhà nhỏ mặt đường tiếng phố phường làm tan dần ánh sương đêm. Nguyên đang ngồi sửa soạn đồ đạc. Hôm nay là ngày cưới của anh, cậu chả thiết nghĩ đến nữa. Lòng cậu trống vắng khi ngối bên cửa sổ nhìn ra phố và như để thoát khỏi những bâng khuâng trong lòng, cậu quyết định về quê với bố mẹ ở luôn đến hết Tết.
Chiếc balô trên bàn đựng quần áo và vài món đồ mang về. Chiếc điện thoại tháo rời để trong ngăn kéo. Cậu khoác lên mình bộ quần áo giản dị thường lệ rồi khoác balô lên vai. Căn nhà chốt cửa cẩn thận, Nguyên bỏ lại đó bao bâng khuâng và trống vắng hoà mình vào dòng tấp nập phố phường.
Thủ đô trước ngày giáp Tết là những dòng người đi lại ngược xuôi, tiếng ồn ã ngoài những khu chợ phố hoà tấu cùng tiếng xe trên đường. Mùi của rác, mùi bụi đường khét lẹt. Mùa xuân phố phường là những nhộn nhịp người và xe, những nhộn nhịp đầm ấm trong đất trời thủ đô khi đông qua xuân về. Nơi cậu bỏ lại là một miền kỹ ức đẹp nhưng nhạt nhoà, bỏ lại thủ đô những bâng khuâng trống vắng và ngày cưới của Khang để đi về nơi bình yên để cậu dựa vào.
Xe khách chuyển bánh, Nguyên tựa mình vào ghế nhìn xung quang. Có một gia đình nhỏ ngồi trên hàng ghế cạnh cậu. Em gái nhỏ ngồi vào lòng bố bi bô theo lời ca của mẹ. Lòng cậu bỗng vui hẳn lên, chiếc xe đi bỏ lại những ồn ào, buồn vui gửi lại phố phường. Chiếc xe đi trong tiếng hát của bé làm lòng cậu rung động. Một làn gió nhẹ rung chiếc lá câm lặng đẫm sương đêm.
“Ước gì, mình có một gia đình của riêng mình !” Khang nghĩ thoáng qua trong đầu. Cậu đã từng tưởng tượng những viễn cảnh ấy khi còn ở bên Khang, là những ao ước thường trực trong lòng cậu trai trẻ. Nhưng giờ đây chỉ mình cậu lặng yên và mơ ước.
Cậu ngủ thiếp đi trong tiếng hát cất lên từ hàng ghế bên cạnh. Chiếc xe đã đi xa đến ngoại thành. Ở nơi cậu bỏ lại, Khang đang đứng cùng Phương trong trang phục chú rể, trong đám cưới lộng lẫy tràn ngập tiếng cười. Một loạt pháo giấy bắn lên giòn dã chúc phúc cho đôi tình nhân những luồng vàng tím lấp lánh. Phương nhìn thật lộng lẫy trong bộ váy cô dâu và khuôn mặt điểm trang ánh lên vẻ hạnh phúc. Khang nhìn cô rồi nhìn mọi người, khuôn mặt anh ánh lên nụ cười và ánh mắt đã thức cả đêm qua nhìn xung quanh lạ lẫm. Nơi anh đang đứng là nơi anh trao đời mình cho Phương là con đương anh đã chọn để được yên bình trong chính mình.
Chiếc xe từ Hà Nội về mang cậu đi xa, Nguyên ngủ thiếp đi trên ghế cựa mình tỉnh dậy nhìn đồng hồ. Còn ba mươi phút nữa là về đến Hải Phòng, cậu nhìn sang hàng ghế bên kia. Bé gái gối đầu vào lòng mẹ ngủ thiếp đi, ước mơ cậu hiện về những mơ tưởng về Khang đã tắt ngấm. Khẽ quệt những nước mắt vội vàng, cậu nhìn ra ngoài cửa kính nghĩ ngắm nhìn cảnh vật xung quanh chạy theo bước xe lăn bánh.
Bến xe Tam Bạc ngày xuân đã chớm dần những đông vui đoàn tụ, Nguyên bước xuống đường phố Hải Phòng, bước chân nhẹ hẳn đi khi ngắm nhìn những con đường thân thuộc ngày nào. Bắt chiếc Taxi về nhà, cậu nhìn ngắm xung quanh cho đến khi nhìn thấy ánh núi trước mặt là những cánh đồng xanh mởn màu mạ mới. Nơi cậu luôn thuộc về là một miền quê yêu dấu với căn nhà nhìn ra cánh đồng và ngọn núi Ông Voi, dòng mương uốn khúc vào cánh đồng man mác và im lặng một sắc xanh mạ. Mùa xuân Hải Phòng cũng lạnh nhưng là những trong trẻo bình yên cất lên từ những cánh đồng, bờ đê.
Con đường nhỏ dẫn vào nhà nhìn ra cánh đồng, cơn gió nhẹ thổi qua ánh lên mùi cỏ mới ven đường. Cánh én chở xuân về giăng khắp ngả.
Cậu trai trẻ cất bước đứng trước cổng nhà gọi toáng lên từng rành rọt
– “Ông ơi, bà ơi, bố ơi, mẹ ơi !”
Rồi lao nhanh vào nhà, mọi người trong nhà nghe thấy cậu và nhìn thấy Nguyên tất tả chạy vào nhà. Ai đấy đều bất ngờ và mừng rỡ.
Bà mẹ cởi ba lô con trai, vừa cười vừa hỏi.
– ” Nhà tưởng phải đến cận Tết con mới về !”
” Năm nay con về sớm” Nguyên trả lời mẹ khi đang rót chè xanh trong chiếc giành phòng khách. Ông và bố nhìn theo cho đến khi cậu buông mình nằm trên chiếc ghế dài phòng khách trước mặt rồi cả hai cùng cười khì trước những ngây ngô của cậu. Riêng chỉ có bà và mẹ là nhận thấy ánh mắt thâm cuồng của cậu là những đêm khóc nhiều, hai người nhận rõ và hiểu trong tâm hồn cậu bé đó có cái gì đó đổ vỡ. Người bà mỏm mẻm nhai trầu và bà mẹ ngồi cạnh con đang nằm trên ghế, lòng xót xa khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt cùng đôi mắt bơ phờ của cậu.
Khuôn mặt đó cũng như khuôn mặt Khang mang theo trong lễ cưới, chỉ khác là trong đông vui nhộn nhịp, không ai nhận ra nó ngay cả Phương đang đứng cạnh anh.
Thời gian cứ thế trôi hết một ngày qua những đêm sương lạnh rét chớm xuân. Một phố phường nhộn nhịp ồn ã hẳn lên, một trời quê yên tĩnh phủ lên màu mạ mới thanh đạm và hoà hợp. Con đường trong công viên nhộn nhịp tiếng vui và vắng người. Ngày Tết đã về trên khắp nẻo rộn ràng bình yên
Nguyên nằm gối đầu vào lòng mẹ, bà ngồi cạnh nhìn cháu rồi húp một cốt chè xanh toả khói. Bà và mẹ đang nói với nhau chuyện làng xóm, ngày xưa trong ký ức của bà. Nguyên nằm trong lòng mẹ, trong đầu cậu thoáng qua hình ảnh cầu vồng.
” Cầu vồng lục sắc, đa dạng …” cậu nhẩm thầm trong miệng. Hôm trước cậu lên mạng đọc tin. Bài báo những người giống cậu cùng nắm tay nhau trong sắc cờ cầu vồng dọc trên phố, hình ảnh đó luẩn quẩn trong tâm trí cậu. Nguyên hìn ra ngoài đồng xa xăm, trong đầu còn nhớ y nguyên hình ảnh đó cùng tiếng thì thầm trong miệng
– ” Cầu vồng …đa dạng !”
Sau những gió mưa ồn ào dữ dội
Ngả nghiêng những sắc thắm cây trồng
Là cơn lũ chảy qua những bình lặng quanh quẩn
Hết cơn mưa là cầu vồng phía cuối trời.
Đó là một buổi sáng tháng năm ngập nắng, một cậu trai trẻ đứng trong đoàn người đi cầm chiếc lá cờ cầu vồng cùng nhau đi trên phố. Nguyên cầm lá cờ trong tay, cậu đã tìm cho mình một cầu vồng.
– ” Chào bạn, bạn cũng đến đây à ?”
Nguyên quay sang, một người con trai tay cầm lá cờ giống hệt cậu, mỉm cười với cậu một nụ cười mà cậu luôn nhớ. Nguyên tủm tỉm cười rồi theo đoàn người bước đi, người con trai cười cười, gãi tai đi theo cậu dưới nắng trời tháng năm .
Rồi đến một ngày …
Trên con đương công viên ngày ấy, một gia đình nhỏ cùng bước đi. Phương dắt con gái đi trước, Khang bế con trai đang đi đằng sau. Khuôn mặt anh vẫn như ngày nào, bình lặng và buồn.
Ngược chiều trên con đường đó, Nguyên đang đi về phía họ. Bên cạnh cậu là người con trai đang cõng một một cu cậu ngủ khì trên lưng. Nguyên nhìn bên cạnh mình và mỉm cười. Bên cạnh cậu là tất cả của cậu. Cậu nhìn con, bẹo má yêu một cái rồi cất tiếng.
– ” Ham ngủ như bố con vậy, phải không ông xã ! “
Trên con đ ường đó, họ gặp lại nhau. Khang bần thần nhìn người mình từng yêu trước mặt. Anh nhìn Nguyên, nhìn người con trai và đứa bé trên lưng. Trong anh có gì đó vỡ oà ngay tức khắc.
Nguyên vờ như không nhìn thấy anh, cậu nhìn Phương cười với nhau rồi lướt qua Khang.
Khang nấc lên nghẹn ngào và sững sờ nuốt những đắng cay vỡ oà.
….
Tái bút: Sống trẻ là sống trong những ngày tháng đẹp nhất của đời người trước khi người ta nhận ra những gì đang trôi xung quanh mình. Sống trẻ là sống để sau này mình không hối tiếc. Sống trẻ là sống thật với chính bản thân mình để yêu thương và được yêu thương bằng lời trái tim mình lên tiếng.
Con đường của một ký ức đau buồn cũng là con đường của hạnh phúc khi người ta biết đi lên từ những đổ vỡ trong tâm hồn. Dũng cảm để được sống đúng với chính mình để rồi mỉm cười hạnh phúc ngay trên con đường mình đã từng “chết lặng”.
Hãy để bản năng lên tiếng, tâm hồn con ngưòi muôn vàn khổ đau để đi qua. Nhưng hạnh phúc được sinh ra từ đó. Ủng hộ và bao bọc, đồng cảm với những người đồng tính nhé!
Dù anh có đón nhận nó hay không, em vẫn sẽ sinh con!
Trong ánh sáng vàng vọt của cây đèn đường, Ly và Huy ngồi lặng lẽ bên nhau dưới ghế đá trong công viên, Ly gục đầu vào vai người yêu, dáng điệu của cô có vẻ mệt mỏi. Một lúc cô cất lời, giọng yếu ớt.
– Mình cưới đi anh.
– Ừ… để anh tính.
– Nhưng… em có thai rồi.
Ly đã tưởng khi đón nhận tin này, người yêu sẽ vui mừng lắm nhưng ngược lại Huy giãy nảy lên, rồi dựng cô ngồi thẳng dậy.
– Em nó cái gì? Có thai ư?
– Vâng.
– Sao em sơ xuất thế, anh đã bảo phải kế hoạch rồi mà.
– Kế hoạch gì, sao anh không làm đi, anh chỉ biết nghĩ cho anh thôi.
Thấy Ly lộ rõ vẻ tức giận, Huy dịu giọng hơn.
– Thôi được rồi, anh xin lỗi. Lỡ rồi thì chủ nhật này anh qua đón đưa em đi phá, thứ hai anh đi rồi.
– Thế thì có tội lắm anh biết không.
– Nhưng biết làm sao được, mình chưa thể cưới nhau.
11 giờ đêm hai người rời công viên. Cả đêm ấy Ly không chợp mắt, cô không ngờ sau khi đón nhận cái tin cô có thai
Huy lại cho cô câu trả lời phũ phàng đến như vậy. Có lẽ nào, Huy chỉ coi tình yêu với cô là một trò chơi chứ không phải là một tình yêu nghiêm túc. Cô thương thân mình, thương cái sinh linh bé nhỏ đang trong bụng, đứa bé không có tội.
Y hẹn, chủ nhật Huy đến chở Ly đi phá thai. Hai người đến một phòng khám tư nhân, cũng giống như bao cặp tình nhân khác trót vụng dại bị “lỡ”, họ lén lén lút lút chứ không dám công khai. Bước vào phòng khám, nhìn những khuôn mặt nhợt nhạt của các cô gái bước ra Ly thấy sợ và rùng mình. Bất giác có tiếng của cặp đôi đứng gần đó nói chuyện vọng lại: “Anh ơi, em có tội với con rồi. Sao không để con chào đời hả anh?”. Giọng cô gái nấc lên khiến Ly cũng đau nhói, nhìn xuống chiếc bụng của mình, rồi Ly vội vã chạy trốn khỏi đó ngay lập tức.
Huy sau khi làm thủ tục quay ra thì đã chẳng thấy người yêu đâu nữa. Gọi điện cho cô cả chục cuộc nhưng cô không bắt máy. Huy quay về nhà nhà trọ của Ly tìm nhưng cũng chẳng thấy cô đâu. Bực bội, chán nản Huy bỏ ra về.
4 giờ sáng hôm sau Huy vào Nam cùng đám bạn. Khi đã ngồi trên xe đi được nửa chặng đường Huy nhận được tin nhắn của Ly: “Em sẽ sinh con, dù anh có nhận nó hay không”, “Tuỳ em, sau này đừng trách anh ác”.
Suốt thời gian Huy đi Ly không hề liên lạc với anh bởi cô biết, khi Huy đã chọn sự ra đi này có nghĩa là Huy đã chọn một cuộc sống khác, cuộc sống chẳng bao giờ có cô bên cạnh nữa. Anh bảo đợi anh 1 năm nhưng đó chỉ là câu nói trót lưỡi đầu môi thôi, chắc chắn người mới sẽ thay thế cô ngay lập tức, cô chỉ mãi là ký ức mà thôi.
Nhưng dẫu biết vậy Ly vẫn cố gắng để giữ lại giọt máu của Huy, bởi đó là kết quả của mối tình đẹp, của một tình yêu mà cô tôn thờ. Vất vả cực nhọc bao nhiêu cô cũng chịu được, vì con cô sẽ không bao giờ buông tay. Và thực lòng trong thâm tâm, cô vẫn mong một ngày anh… quay về.
Thời gian đầu công việc của Huy khá thuận lợi. Một năm làm ăn, trong tay Huy đã có tất cả, vậy nhưng anh cũng chẳng quay về với Ly như lời đã hứa. Và cũng chính từ lúc này anh rơi vào cuộc ăn chơi không biết đến ngày mai. Anh chẳng còn thời gian mà nhớ tới cô gái có mái tóc dài, thân hình mỏng manh yếu ớt nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng ngời ấy nữa. Bên anh bây giờ đã có một cô thân hình nóng bỏng, lúc nào cũng má ấp môi kề. Cuộc sống của Huy là những tiếng nhạc chát chúa ở vũ trường với những ly rượu tây đắt đỏ đổ xuống.
Rồi một ngày sau lần cá cược đỏ đen, Huy trắng tay…
Một đêm đang trằn trọc trong căn phòng trọ tuềnh toàng, bất chợt Huy nhận được cuộc điện thoại của Ly.
– Anh,… em mệt quá rồi… em không thể… ở bên con được nữa… Anh về với… con đi… đừng để nó… bơ vơ… tội nghiệp… Em…
– Ly, Ly ơi… đợi anh…
Huy vội gom những đồng tiền cuối cùng bắt chuyến xa ra Bắc, nhưng tất cả đã quá muộn… Ly đã được gia đình đưa về quê lo hậu sự.
Đón đứa con nhỏ từ tay người bạn của Ly, nước mắt Huy tuôn rơi: “Anh cố nuôi thằng bé nên người, đấy là mong ước cuối cùng của Ly. Nó ra đi cũng là vì đã kiệt sức, từ khi nó mang thai đến tận lúc từ bỏ cõi đời này, nó đã lao động cật lực để kiếm tiền nuôi con… và chờ đợi anh quay về. Tiếc là.. nó không thể sống được đến ngày nhìn con khôn lớn…”.
Huy đau đớn ôm đứa con bé nhỏ vào lòng rồi khóc nấc lên: Anh biết anh sai rồi, suốt cuộc đời này anh mắc nợ em… Anh sẽ làm tất cả để nuôi con khôn lớn… Để nơi xa ấy em mãi được mỉm cười.
Nụ cười tắt ngấm khi nghe tiếng rên rỉ của vợ phát ra từ phòng ngủ
Vừa về đến nhà, anh để túi quà xuống rồi hí hửng chạy lên tầng nhằm gây bất ngờ cho vợ. Nhưng nụ cười trên môi anh bỗng tắt ngấm khi nghe tiếng rên rỉ của vợ phát ra từ phòng ngủ…
Hôm đó anh kết thúc chuyến công tác sớm hơn dự định 2 ngày. Anh lang thang phố phường Sài Gòn mua cho vợ mấy bộ váy và ít bánh mà cô thích ăn để làm quà.
Anh là người chồng ngọt ngào, lãng mạn và rất nhẹ nhàng với vợ con. Nhìn anh cao to đẹp trai như thế, ai nhìn vào cũng nghĩ: “Chắc anh này đào hoa lắm đây” nhưng sự thật thì không phải như vậy. Anh rất yêu vợ, sáng nào anh cũng nắm tay cô đi làm, 1 bên vai vác chiếc laptop nặng trĩu cho vợ còn tay kia nắm lấy tay cô ấy.
Ba năm qua người dân khu phố vẫn thấy hình ảnh quen thuộc đó không có gì thay đổi. Thực sự nhiều người thấy ghen tỵ họ.
Vợ anh là cô gái hiện đại, xinh xắn và thông minh. Anh luôn tự hào về vợ mình và tình yêu đó vẫn nồng nàn như thời mới yêu nhau. Dù cô biết bên cạnh chồng mình có đầy người nhòm ngó, muốn được anh ấy ôm lấy họ nhưng cô vẫn tự tin về gia đình mình, về người chồng mẫu mực đó.
Nhưng cuộc đời đúng là không nói trước được điều gì, lòng tham của con người vốn không đáy. Dù có người chồng tuyệt vời như thế nhưng cô vẫn cho phép bản thân phản bội anh. Cô vẫn không quên được mối tình cũ. Ở bên anh, ân ái với anh nhưng đôi lúc hình bóng người cũ lại hiện về.
Người cũ của cô là một người đàn ông nam tính không kém chồng cô. Anh ta có sức cuốn hút đến kỳ lạ, nhưng vì khi yêu nhau mỗi người 1 nơi nên khoảng cách khiến họ chia tay hay nói đúng hơn cô không chịu được yêu xa, cô sợ sự cô đơn.
Đàn bà là vậy, mềm yếu và luôn muốn được bảo bọc. Cô nghĩ đã quên được mối tình cũ, nhưng khi anh ta về nước liên lạc lại với cô thì trái tim ấy vẫn bị… lỗi nhịp.
Cô mù quáng đâm đầu vào mối tình vụng trộm. Họ là tình nhân của nhau sau lưng chồng. Cô thấy có lỗi với anh nhưng lại không ngăn nổi những ham muốn của bản thân, không ngăn nổi trái tim mù quáng.
Bên tình cũ cô thấy mình được thỏa mãn thực sự, khát vọng, đam mê trong cô trỗi dậy. Và cô bỗng chốc trở thành người vợ hư hỏng, một người đàn bà lăng loàn, quá đáng. Cô có được người chồng mà biết bao người phụ nữ mơ ước có được nhưng lại không biết trân trọng. Và rồi, một ngày cô tỉnh cơn mộng và đó cũng là lúc hôn nhân của cô… tan vỡ.
Anh về sớm hơn dự định để gây bất ngờ cho vợ. Cứ xa nhà là anh nhớ vợ và cậu con trai
vô cùng. Về nhà đặt túi quà xuống, anh hí hửng chạy lên tầng vì anh biết hôm nay cô ở nhà. Nhưng bỗng nụ cười trên môi anh chợt tắt ngấm khi nghe thấy tiếng rên rỉ, tiếng cười cợt, những lời ân ái phát ra từ phòng ngủ của hai vợ chồng.
Những âm thanh đó khiến anh rùng mình, bủn rủn chân tay, tim anh đập nhanh và sự tức giận bỗng dâng tràn thay cho vài phút hạnh phúc trước đây. Anh tra khóa vào và mở cửa, trước mắt anh là cô vợ yêu dấu và gã nhân tình đang bên nhau với tình trạng không có lấy 1 mảnh vải che thân.
Anh lao vào đấm cho gã kia 1 trận túi bụi, sau đó đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào cô vợ đang khóc lóc van xin kia.
– Mời cô cút ngay khỏi nhà tôi.
Anh giật đống váy vóc, quần áo trong tủ ném vào mặt vợ mình rồi bảo họ cút. Hai con người khốn nạn đó nhục nhã ê chề bước ra khỏi nhà anh.
Anh nhìn vào đống quà vừa mua cho vợ con mà thấy lòng đau nhói. Anh chưa bao giờ nghĩ một ngày gia đình mình lại rơi vào hoàn cảnh tồi tệ này. Người vợ anh hết mực yêu thương đã phản bội anh một cách đau đớn.
Đêm tân hôn khủng khiếp của chàng công tử con đại gia
Đêm tân hôn, lúc đang hạnh phúc mân mê vuốt mái tóc của cô vợ yêu dấu đang ngủ say. Thì bỗng tay Hoàng khựng lại, trái tim đau buốt lại khi nghe thấy…
Hoàng là con trai của một gia đình giàu có, bố mẹ không để anh thiếu thứ gì nhưng tính anh cũng không thích khoe khoang này nọ. Tuy nhà giàu nhưng thứ anh cần nhất đó là tình cảm, anh muốn có một gia đình hạnh phúc. Nhiều lúc cô đơn, anh thèm có được người bạn gái, một người vợ hiểu anh, quan tâm anh và là nơi để anh có thể chia sẻ.
Hoàng đã trải qua vài mối tình, nhưng những người con gái đó đến rồi lại đi. Thứ họ thích ở anh là vẻ điển trai, sự giàu có chứ không ai thực sự hiểu anh cần gì, anh muốn gì. Ngoài việc suốt ngày đòi mua thứ này, thứ nọ thì họ chẳng bao giờ quan tâm anh buồn hay vui, cuộc sống công việc anh như thế nào?
Anh chia tay thứ tình yêu lãng xẹt đó. 30 tuổi anh muốn yên bề gia thất theo ý muốn của bố mẹ. Nhìn mấy người bạn thân đều lấy vợ và có em bé, lòng anh cũng chợt muốn có 1 đứa con, có 1 người vợ chăm sóc anh mỗi ngày. Từ nhỏ đến lớn bố mẹ chỉ biết ném tiền cho anh tiêu mà chẳng bao giờ dành chút thời gian tâm sự, quan tâm anh.
Cũng chính vì thế mà Hoàng đa cảm, anh thấy cô đơn và thiếu thốn sự yêu thương. Rồi một ngày anh gặp Linh, cô ấy làm việc trong cùng tòa nhà với anh. Hôm đó anh vô tình va vào cô ấy khiến hộp cơm trên tay Linh rơi xuống đổ hết ra hành lang.
Anh rối rít xin lỗi còn Linh luống cuống lau dọn bãi chiến trường đó. Nhìn thấy cơm và thức ăn văng ra sàn, Hoàng thấy hình ảnh của một cô nàng chăm chỉ. Anh thấy thèm bữa cơm gia đình và anh muốn có một người vợ đảm đang như Linh. Hoàng thầm nghĩ: “Cô gái này thật chịu khó khi đã mang cơm đi làm như vậy”.
Sau lần đó Hoàng làm quen với Linh, anh xin số và thỉnh thoảng mời cô đi ăn, đi uống nước để xin lỗi. Hoàng trồng cây si Linh, nhưng thời gian đầu cô ấy hơi né tránh. Sau khi thấy Hoàng kiên trì thì cô mới gật đầu đồng ý làm người yêu. Hoàng cứ nghĩ đây là cô gái của cuộc đời mình. Anh yêu cô rất nhiều và chiều chuộng cô hết mực. Anh hạnh phúc với những bữa ăn cô nấu, anh vui khi cô tặng anh chiếc khăn len cô tự đan.
Sau một thời gian yêu nhau, Hoàng đưa cô về nhà ra mắt bố mẹ. Anh xin cưới cô, ngày anh cầu hôn, cô ngập ngừng rồi sau đó cũng nhận lời. Đó là ngày anh thấy vô cùng hạnh phúc. Ngày cưới gia đình Linh cũng đến dự, cô muốn đám cưới diễn ra 1 cách đơn giản. Ban đầu Hoàng không đồng ý nhưng vì Linh có vẻ kiên quyết nên anh chiều ý người yêu.
Hôm ấy, Hoàng giữ ý không dám uống nhiều vì anh dành giây phút tuyệt vời bên vợ yêu của mình. Đêm tân hôn, hai vợ chồng ở trong căn phòng ngập tràn hoa hồng. Anh hạnh phúc còn cô thì bối rối. Linh gượng gạo nhìn anh, Hoàng nghĩ chắc cô ngại ngùng.
Đêm đó Linh cũng đã uống khá nhiều vì bạn bè Hoàng ai cũng muốn mời cô dâu 1 chén. Cô ngủ thiếp đi sau những giây phút mặn nồng. Hoàng chưa ngủ vội mà đi tắm rồi vào nhìn ngắm vợ mình, với anh đêm tân hôn đó sẽ không thể nào quên được vì nó rất ngọt ngào.
Nửa đêm anh nằm mân mê vuốt tóc cô bỗng nhiên Linh cất tiếng: “Đức à, chờ em nhé, em yêu anh, em sẽ kiếm tiền chuộc anh ra khỏi tù. Em sẽ kiếm thật nhiều tiền sau khi ly hôn, hãy chờ em…”.
Câu nói của Linh khiến tay Hoàng khựng lại, anh bàng hoàng với những lời nói khủng khiếp vừa thốt ra từ miệng của chính người vợ yêu của mình. Thì ra cô ấy chấp nhận lấy anh vì biết anh giàu có và người cô ta yêu đang ở trong tù. Tất cả chỉ là 1 vở kịch, cô ấy diễn quá đạt đén mức Hoàng chẳng thể nào phát hiện ra. Vừa mới đây anh còn hạnh phúc vậy mà giờ đây đêm tân hôn hóa thành địa ngục.
Đêm đó, Hoàng trầm ngâm hút thuốc thâu đêm, anh đau đớn, nhói lòng và muốn cho Linh vài cái bạt tai vì đã cả gan lừa dối anh. Nhưng anh đã không làm vậy, anh không biết mình nên làm gì, ly hôn như ý cô ta muốn hay là dùng tình cảm chân thành để chiếm được trái tim cô ấy, hoặc sống bên nhau và cả hai cùng diễn kịch.
Cay đắng, thất vọng, bế tắc, Hoàng không biết mình nên phải làm gì và đối mặt thế nào với cô vợ đã lừa dối anh. Vì tình yêu chân thành của anh dành cho cô mà anh đã không đuổi cô ra khỏi nhà trong đêm tân hôn nhưng cũng vì tình yêu đó mà anh thấy trái tim mình rỉ máu.
“Em rau sạch này anh chén đi”
Ban đầu khi cô nhân viên đong đưa, chồng mình cũng tưởng chỉ đùa cợt. Nào ngờ, mọi chuyện lại dần đi quá xa và họ đã “quan hệ” với nhau.
Thú thực, mình không bao giờ nghĩ rằng có ngày phải lên đây để tâm sự và giải tỏa bớt phần nào tâm trạng uất ức của mình cho nhẹ lòng.
Tất nhiên, nhân vật chính trong câu chuyện mình sắp kể ra đây chính là mình. Có thể nói, mình và bạn có hoàn cảnh khác nhau. Thế nhưng, chúng mình cùng có chung một người chồng không có bản lĩnh và ngoại tình giấu vụng bên ngoài.
Mình và chồng năm nay đều 29 tuổi. Chúng mình yêu nhau đã 7 năm nay và cả hai chỉ mới kết hôn gần 2 năm. Đến nay, mình đang mang bầu con đầu lòng được 5 tháng.
7 năm yêu và gần 2 năm bước vào cuộc sống hôn nhân, mình thấy cuộc sống thật may mắn vì có một người đàn ông chín chắn, có chí tiến thủ ở bên cạnh. Anh cũng rất tâm lý và chiều vợ. Chúng mình chưa bao giờ to tiếng hay cãi vã vì bất cứ mâu thuẫn gì.
Chính vì điều này khi bắt quả tang chồng quan hệ với đồng nghiệp, mình đã sốc lên sốc xuống. Giá như bình thường vợ chồng mình hay lục đục cãi nhau hoặc chồng hết yêu mình nữa thì khác, đằng này, thời điểm chồng ngủ với đồng nghiệp, vợ chồng mình vẫn rất hạnh phúc và đang hân hoan tràn ngập trong niềm vui có bầu.
Chuyện là, một buổi trưa cách đây vài tháng, hôm ấy đi khám thai về, tôi bất chợt ghé vào công ty rủ chồng đi ăn trưa. Nào ngờ, bước đến phòng của chồng, tôi gõ cửa liên hồi mới thấy chồng ra mở cửa với thái độ bối rối khác lạ.
Liền tiếp sau là cô nhân viên của chồng từ trong phòng bên đi ra. Dù đưa tay che giấu nhưng tôi vẫn thấy màu son môi lem trên môi và quần áo hơi sộc sệch. Đặc biệt là căn phòng của chồng tôi khi ấy tràn thứ mùi ngai ngái của sex.
Dù biết chồng và cô nhân viên kia vừa “tàu nhanh” tranh thủ ngay tại công sở, nhưng không hiểu sao lúc ấy, mình vẫn hiền lành để cô nhân viên kia bước ra khỏi phòng. Chồng mình thì sau đó bối rối và sợ xanh mặt. Mình đã đủ thông minh để hiểu ra tất cả mọi chuyện.
Mình chộp lấy chiếc điện thoại của chồng đang ở trên bàn để kiểm tra. Lần đầu tiên kiểm tra điện thoại của chồng khiến mình không khỏi choáng. Nào là có vô số tin nhắn của chồng và cô nhân viên ấy đong đưa nhau. Đặc biệt là những tin nhắn gạ gẫm của cô nhân viên kia.
– Anh, trưa nay lại đi cà phê Tràng Tiền ăn trưa “tranh thủ” đi anh?
– Trưa nay anh bận rồi, sợ không đi được.
– Vậy hay chiều nay nhé. Không tối nay em còn về “chiều chồng” rồi!…
– Đi mà anh, em rau sạch như này, anh chén được thì cứ chén. Đừng ngại!
Rồi mình bắt chồng vào YM để xem hàng ngày họ chát với nhau những gì, mình càng thấy khủng hoảng hơn khi cô ta đong đưa và dường như thích làm trò tiêu khiển cho người khác. Lúc thì, mình thấy họ nói về chuyện chiếc quần sịp màu đỏ của chồng. Lúc thì cô ta nói trong chuyến đi nghỉ cùng chồng cô ta, cô ta nhớ chồng mình như nào…
Trong những dòng này, dù chồng mình có nhát ngừng và có lúc không nói chuyện với cô ta nhưng hành động ấy chẳng thể biện minh được cho sự phản bội của anh. Vì bản thân mình vừa mới chứng kiến chồng “quan hệ” với cô ta đó thôi.
Và ngay lúc ấy, chồng mình đã quỳ xuống chân vợ thú nhận họ vừa tranh thủ quan hệ với nhau. Chồng cũng nói, cô nhân viên kia mới vào công ty 2 tháng nay và là trợ lý của chồng. Ban đầu khi cô nhân viên đong đưa, chồng cũng tưởng chỉ đùa cợt. Nào ngờ, mọi chuyện lại dần đi quá xa mỗi khi chồng mình và cô ấy phải ra ngoài đi công việc. Và những lần này, họ đã quan hệ với nhau.
Chồng hoàn toàn nhận lỗi về mình. Nhưng chồng bảo cũng do cô ta hay gạ gẫm quá nên chẳng thoát được. Mình càng sốc hơn khi chồng mình nói rằng cô ta cũng chỉ mới cưới được 5 tháng nay.
Tính ra, sau thời gian mới cưới này, cuộc sống của cô ta phải rất hạnh phúc và đang tận hưởng những phút giây mật ngọt nhất. Đằng này, cô ta sao vẫn gạ gẫm người đàn ông khác lên giường. Trưa thì tranh thủ ngủ với người đàn ông khác. Còn tối về lại chiều chồng. Mình thật sự không hiểu đó là thể loại đàn bà gì nữa?
Về phần chồng mình, dù anh đã quỳ xuống xin lỗi, dù hứa sẽ không bao giờ phạm sai lầm này nữa nhưng không hiểu sao mình vẫn không thể chấp nhận chuyện này. Nếu không có buổi trưa ấy, không biết mình còn bị chồng cắm sừng đến bao giờ.
Hơn một tháng nay, mình chưa tha thứ cho chồng nhưng đòi hỏi chồng phải sa thải cô trợ lý xinh đẹp kia. Chồng mình dù bảo dứt khoát không có chuyện ấy lần thứ 2 nữa song chỉ nói sẽ chuyển cô trợ lý ấy vào chi nhánh khác thôi, chứ cho nghỉ việc sợ bị “đứt dây động rừng”.
Nhiều lúc một mình suy nghĩ, mình không hiểu sao cô trợ lý kia lại thích làm trò tiêu khiển cho người khác đến thế. Chẳng lẽ, với cô trợ lý này, tình cảm với chồng không quan trọng sao? Hay chồng cô ta không làm được cho cô ta thỏa mãn chuyện chăn gối?
Ngày Thứ 7 Dối Trá Của Chồng
Anh dừng câu nói cũng là lúc bất ngờ nhìn thấy tôi trước mặt. Không chịu nổi sự gian dối của anh, tôi chạy phắt đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của chồng.
Tôi kết hôn đã được 10 năm, có hai con trai ngoan ngoãn, thông minh. Tôi là nhân viên truyền thông cho một công ty chuyên tổ chức sự kiện còn chồng tôi là phó giám đốc cho một công ty tin học. Cuộc sống của chúng tôi tuy không quá dư dả nhưng cũng chẳng đến mức thiếu thốn.
Chúng tôi đã có nhà riêng tại Hà Nội, có xe ô tô và một khoản tiền dự trữ đủ để an tâm cho các con học ở những trường tốt.
Cuộc sống của chúng tôi có lẽ sẽ không có gì đáng than phiền nếu như khoảng một năm trở lại đây chồng tôi không có những biểu hiện đáng ngại.
Kể từ khi lấy nhau, chồng tôi luôn là người trụ cột kinh tế trong gia đình. Ngoài căn nhà do ba mẹ chồng để lại, toàn bộ những tài sản trong nhà như ô tô, tivi, tủ lạnh, xe máy... đều do chồng tôi một tay mua sắm.
Chồng tôi luôn xem việc kiếm tiền là nhiệm vụ của anh. Hàng tháng, anh luôn đảm đương việc đưa tiền cho tôi lo các chi tiêu trong gia đình và tiền học của con. Và cứ hai ba tháng anh lại gom một khoản đưa tôi gửi tiết kiệm.
Tôi tuy có đi làm nhưng lương tôi thấp nên anh bảo tôi giữ tiền đó để chi tiêu cho bản thân tôi, không cần phải đóng góp cho gia đình.
Chồng tôi là người ham làm việc. Trước nay, anh luôn tận dụng mọi thời gian để làm việc, làm ngày, làm đêm và không có nhiều thời gian chăm sóc vợ con.
Anh là kỹ sư công nghệ thông tin nên công việc chỉ xoay quanh chiếc máy tính. Bởi vậy nên hết thời gian làm việc ở công sở và ngày thứ bảy, chủ nhật, anh có làm thì cũng chỉ là ở nhà. Tôi rất yên tâm về chồng và cố gắng chăm sóc con cái cho tốt để chồng yên tâm làm ăn.
Tuy nhiên, khoảng một năm gần đây, anh đột nhiên đi làm thêm cả vào sáng thứ bảy. Anh nói phải đến chỗ văn phòng nào đó thì mới có đủ máy làm việc. Nghe anh nói vậy tôi rất lấy làm tin, thương chồng vất vả, tôi còn thường xuyên gọi điện để động viên.
Nhưng lạ kỳ, sau mỗi buổi đi làm thêm về, tôi thấy anh có những biểu hiện rất lạ. Khi thì cau có, khi lại thất thần như kẻ mất hồn...
Tôi đoán vì công việc căng thẳng hay gặp khó khăn nên anh mới trở nên như vậy. Tôi đã cố gắng để chu đáo hơn hòng làm vừa lòng chồng. Mặt khác, tôi cũng lựa lời thăm dò xem chồng đang gặp khó khăn gì. Vậy nhưng đổi lại chỉ là sự cau có, khó chịu của anh.
Thêm nữa, cũng khoảng một năm nay, anh đột nhiên trở thành người rất khắt khe về tiền bạc. Hàng tháng, anh không còn chủ động đưa tiền chi tiêu và tiền học của con cho tôi như trước.
Lần nào tôi cũng phải hỏi và thậm chí phải giục năm lần bảy được mới được. Có nhiều tháng, anh thậm chí còn không đưa tiền và bảo nếu tôi cần tiêu thì rút tiền tiết kiệm ra.
Nghi ngờ có chuyện không lành, tôi tìm đến những người bạn cùng công ty anh để tìm hiểu. Khi thấy tôi như vậy, chắc vì lo lắng chuyện gia đình ảnh hưởng đến công việc nên anh đã trở lại ngọt ngào với tôi và tâm sự rằng anh đang đầu tư tiền cho một dự án riêng và việc anh đi làm thêm vào sáng thứ bảy là để chạy dự án của mình.
Tuy vậy, tôi vẫn không khỏi nghi ngờ khi thấy anh thường xuyên có những cuộc điện thoại mờ ám.
Thế rồi, một sáng thứ bảy, khi anh xách túi rác ra khỏi nhà, tôi đã âm thầm chạy xe đằng sau. Tôi âm thầm đi theo anh và đến được căn nhà mà anh vào ở một ngõ hẻm. Qua cánh cửa khép hờ, tôi như chết lặng khi bắt gặp cảnh anh sà vào chiếu bài cùng một nhóm người.
Quá bực bội, tôi đứng ngoài cửa gọi điện cho anh và cũng như bao lần tôi gọi điện cho anh vào sáng thứ bảy khác, anh không nghe máy. Tôi kiên trì gọi đến cuộc thứ 10 thì anh chạy ra góc sân, nói giọng hấp tấp như thể đang vội vã lắm: "Anh đang họp với nhóm nên gọi lại sau nhé".
Tối đó, anh trở về nhà và bằng giọng điệu rất bình tĩnh, anh thú nhận rằng lâu nay anh có chơi bài với nhóm bạn vào mỗi sáng thứ bảy.
Anh nói rằng việc không đưa lương về cho tôi cũng là vì tiền đã trôi theo các ván bài đó. Anh xin lỗi tôi và nói rằng anh sẽ cố gắng sửa đổi tuy nhiên cần cho anh thời gian.
Nghe lời anh nói mà tôi thấy như sét đánh ngang tai. Vì sao từ một người chồng chuẩn mực anh lại đổ đốn ra như vậy.
Tôi đã từng đau lòng khi chứng kiến chị gái phải ly hôn vì chồng ham mê đỏ đen. Từng chứng kiến hàng xóm mất nhà cũng vì thú vui tàn khốc đó.
Tôi từng cho rằng mình may mắn vì có được người chồng ngoan. Vậy mà...
Tôi cố tin rằng đây chỉ là thú vui nhất thời của chồng nên cố gắng chịu đựng, dùng tình cảm ngọt nhạt để mong chồng thay đổi. Nhưng thêm 3 tháng nữa, anh vẫn say sưa với thú vui của mình.
Không những không đưa tiền về nhà, anh còn ép tôi phải đưa cho anh tiền chúng tôi tiết kiệm bấy lâu. Khi không được tôi đáp ứng, anh đã cáu giận, ném đồ đạc và hiện anh công khai rằng anh đã lấy ô tô đi cắm để lấy tiền.
Tôi đau lòng lắm, nhưng biết làm sao để chồng dứt được thú vui đỏ đen và quay trở lại cuộc sống như xưa?
Friday, 2 October 2015
Sững Người Khi Biết Đằng Sau Thân Hình Nóng Bỏng Của Vợ
- Nhìn cô bé nhỏ đáng yêu như con thỏ bông, Khánh khẽ nuốt nước miếng, cắn môi bước tới. Châu lùi lùi về phía mép giường...
Trong khối sinh viên cùng khóa với Khánh năm ấy, không ai không biết đến cái tên Châu mỹ nhân, cô gái có thân hình bốc lửa nhất khối. Người ta nói “Nhất dáng nhì da”, Châu đều có cả, dáng nuột nà, 3 vòng cân đối, dù chân không dài lắm nhưng cũng đủ thiêu đốt ánh nhìn người đối diện. Châu còn có làn da trắng sứ rất hiếm gặp ở người con gái vùng biển, khuôn mặt luôn được trang điểm cầu kỳ khiến mọi nơi cô bước đến cô đều thu hút hết ánh nhìn người chung quanh. Khánh là một trong những người si mê Châu ngay từ lần đầu gặp mặt và kiên trì theo đuổi suốt 4 năm đại học.
Ra trường rồi, tình cờ nhân duyên khiến cho Khánh và Châu làm cùng chỗ và dần thân thiết. Đến lúc ấy, Châu mới nhận lời yêu Khánh. Tình yêu của họ êm đềm hơn 1 năm thì Khánh ngỏ lời cầu hôn Châu. Với Khánh, lấy được cô vợ đẹp như Châu thì chẳng còn gì phải nghĩ ngợi nữa. Anh phổng mũi mỗi lần ra đường nhìn thấy ánh mắt ghen tị của kẻ khác. Người ta nói “Đàn ông yêu bằng mắt” mà, Châu cứ đẹp động lòng người như vậy thì sao Khánh lại không say như điếu đổ?
Suốt thời gian yêu nhau, Khánh và Châu luôn giữ mình, không vượt quá giới hạn bao giờ. Không chỉ thế, ngay cả những hành động tình cảm Châu cũng chỉ cho Khánh ôm và hôn là hết giới hạn. Cô nói cô rất sợ đàn ông thời nay, chỉ cần có được là sẽ vứt bỏ người yêu không thương tiếc, thế nên cô thà để anh thất vọng còn hơn phải chịu cảnh đau khổ một mình. Khánh hiểu suy nghĩ đó của Châu và chấp nhận dù nhiều lúc bên nhau như thể tra tấn. Bạn bè của Khánh lúc nào cũng khen anh sướng khi có cô người yêu nóng bỏng như vậy, Khánh chỉ biết cười dù “lệ hai hàng chứa chan” vì đã được “xơ múi” chút nào đâu.
Ngày cưới cuối cùng cũng đến, Khánh lâng lâng vui sướng vì chỉ đêm nay thôi anh sẽ có được Châu trọn vẹn. Châu tỏ rõ vẻ bồn chồn, lo lắng càng khiến Khánh thêm háo hức, nhất định vì “lần đầu” nên Châu mới căng thẳng như thế.
Đêm tân hôn, đồng hồ chưa điểm 10 giờ, Khánh đã nháy Châu lên phòng trước. Giải quyết xong hết các bàn nhậu, Khánh mới ngật ngưỡng bước lên phòng. Vừa mở cửa, hương thơm tỏa ra khiến anh ngây ngất. Châu quả là cô gái kỹ lưỡng, biết anh thích mùi nước hoa nên đã chuẩn bị kỹ càng. Đèn trong phòng không bật, Khánh đang lò dò tìm công tắc thì tiếng Châu vang lên:
- Thôi đừng bật đèn anh à
- Không có đèn sao thấy đường
- Anh cứ đi từ từ là được mà
- Tối lắm, anh muốn ngắm vợ anh nữa mà
Khánh vừa nói vừa ấn công tắc. Châu đang nép mình trong chăn, chỉ hở mỗi đôi mắt ra mà thôi. Nhìn cô bé nhỏ đáng yêu như con thỏ bông, Khánh khẽ nuốt nước miếng, cắn môi bước tới. Châu lùi lùi về phía mép giường, Khánh nhanh chóng tùm lấy rồi lật tấm chăn cô vợ đang nấp dưới đó lên.
Nụ cười trên gương mặt Khánh tắt ngấm khi trước mặt anh là toàn bộ cơ thể của Châu. Giờ anh mới hiểu bí mật đằng sau thân hình nóng bỏng, vòng nào ra vòng nấy của Châu đều là… giả hết. Chưa kể gương mặt không son phấn của Châu lúc này còn dọa anh một phen khi nhìn khác hẳn với lúc cô trang điểm.
Thấy vẻ mặt thất vọng của chồng, Châu tủi thân muốn khóc, cô giằng lấy tấm chăn che kín người lại rồi nói:
- Ra là anh chỉ yêu em vì vẻ ngoài thôi phải không? Nếu vậy thì anh hãy ly hôn luôn từ giờ đi vì anh sẽ thất vọng cả đời này đấy!
- Chứ không phải em cố tình giả tạo mọi thứ để thu hút người khác à? Đừng nói em không biết những kẻ theo đuổi em từ trước đến nay là vì ngoại hình nhé? – Đang trong cơn bực tức, Khánh vặc lại vợ.
- Ly hôn ngay đi! Tôi không cần người chồng như anh!
- Thế cô tưởng tôi cần người vợ giả toàn tập như cô chắc? Cô thích thì đi viết đơn đi. Tôi ký ngay không phải nghĩ!
Nói rồi, Khánh nằm phịch xuống bên cạnh, quay lưng lại phía Châu, không thèm đoái hoài gì đến nữa.
Châu khóc cả đêm vì hổ thẹn, có ai ngờ đêm tân hôn của cô lại ác mộng đến thế này. Cô cứ tin tưởng Khánh mặc dù bị thu hút bởi thân hình của cô nhưng sau thời gian yêu nhau dài như thế sẽ yêu cô vì chính cô chứ. Phụ nữ muốn mình đẹp là sai sao? Cô chỉ học cách làm mình đẹp lên khi ra ngoài thôi mà. Đó chẳng nhẽ cũng là cái tội lớn? Giờ cô phải làm gì đây? Nếu chuyện này lộ ra ngoài cả đời này cô sẽ không thể ngẩng mặt nhìn ai mất!
Subscribe to:
Posts (Atom)









