Wednesday, 28 October 2015

Thương vợ thằng bạn

Tôi vào bếp tự lấy đồ thì thấy vợ bạn đang ngồi trong đó ăn tạm bát cơm. Nhìn thấy tôi, cô ấy cười vui vẻ bảo… 
Hôm nọ, tôi có đến nhà thằng bạn chơi. Vừa bước vào nhà đã thấy cô vợ của cậu ta chạy ra, khúm na khúm núm bảo: ‘Anh thích ăn món gì ạ, để em làm cho mấy anh nhậu’. Tôi vừa cười vừa xua tay, chưa kịp nói xong câu ‘thôi, không cần…’ thì anh bạn đã quắc mắt nhìn vợ, quát: ‘Đã nói thế rồi còn không hiểu hay sao mà cứ hỏi đi hỏi lại là thế nào? Làm ăn gì mà chậm chạp, có mỗi việc nhắc từ sáng mà cũng không xong’. Cô vợ thấy chồng nói vậy, không dám nói gì nữa, lúi húi đi vào bếp chuẩn bị, không quên ngoái lại chào tôi uống nước một tiếng.
Tôi thấy vậy có chút ái ngại, cười ngượng với bạn. Anh ta nhấc chén nước chè lên nhâm nhi mà rằng ‘mấy mụ vợ này là phải dạy, phải rèn cho quen, học cái thói nhanh nhẹn chứ không thể chậm chạp được. Nhà có khách mà làm cứ như đi chơi. Không dọa mấy mụ, mấy mụ ấy không kinh’. Bỗng nhiên lúc ấy, tôi cảm thấy mình giống như người gây ra chuyện này. Tôi phải là người có trách nhiệm nếu như vợ chồng họ giận nhau.
iblog23
Ảnh minh họa
Tôi mở lời trước: ‘Này, tôi ngại quá, tôi chứ ai mà ông lại phải bày vẽ, bận vợ ông ra. Không khéo, vợ ông lại khó chịu khi tôi tới nhà cũng nên, ông đừng có quát tháo làm gì, có gì nhậu nấy thôi’. Nghe câu đó, cậu bạn tôi phá lên cười: ‘Giận dỗi á, tôi thách đấy. Trong nhà này là không có chuyện vợ giận chồng. Chỉ có tôi mới được phép giận. Không làm theo ý tôi là chết với tôi. Chiều tôi còn không xong nói gì đến việc giận mới chả dỗi. Ông bạn cứ yên tâm đi, vợ tôi, tôi nói phải nghe, cấm cãi’. Tôi có chút ái ngại với vợ thằng bạn.
Tôi, vốn là chàng trai chưa vợ nên không hiểu cái luật của các ông chồng là thế nào. Nhưng mà nghe ông bạn tôi hô hào, thấy gớm. Làm gì mà khiếp vậy. Vợ là đàn bà nhẹ lòng nhẹ dạ, phải được chỉ bảo nhẹ nhàng nếu không hay không phải. Vợ là người phụ nữ yếu đuối, phải được an ủi quan tâm. Nhưng xem ra, cách của ông bạn tôi lại khác. Chắc là, rắn để trị…
Bữa ấy, tôi cũng quên mất chuyện vợ của anh bạn. Tôi ngồi nhậu cùng với cậu bạn một lúc, mãi không thấy vợ cậu ta ra. Tôi liền hỏi: ‘Vợ ông đâu rồi, gọi ra đây ăn cùng cho vui’. Thế mà, ông bạn tôi quát: ‘Vui cái khỉ gì, đàn bà lắm chuyện, ngồi ở đây là mất vui ngay. Chén chú chén anh rồi lại làu bàu khó chịu, tôi chúa ghét cái kiểu uống rượu mà có đàn bà ngồi bên cạnh. Ông không biết thôi, tôi đã tát cho mấy phát vì cái tội tôi đang đi uống rượu cứ gọi điện giục về rồi đấy. Nên bây giờ tôi cấm chỉ, khi tôi uống rượu, đừng có bén mảng’.
Nghe anh bạn nói thế, tôi thấy khiếp quá. Một lúc, uống được vài chén đã thấy anh ta nói nhiều rồi vỗ ngực: ‘Thú thực với ông nhé, làm chồng mà không dạy được vợ thì làm chồng làm gì, vứt. Phải dạy đàn bà từ lúc mới về, nó mới nghe mình. Đó mới là bản lĩnh đàn ông. Yêu thì chiều tí tí, đàn bà vui ngay. Nhưng lấy về rồi thì biết tay ông nhé. Không nghe lời, ông tống, xem ở nhà này, ai mới là chủ’.
Hôm nay, tôi được lĩnh giáo ‘chiêu trị vợ’ của anh bạn mình nhưng tôi lại không thấy vui. Hóa ra, trước giờ anh ấy không cho vợ ngồi cùng mâm khi có khách. Hóa ra, trước giờ anh ấy luôn tự cho mình là trụ cột gia đình nên coi thường vợ. Hóa ra, anh ta lại là người đàn ông gia trưởng, cổ hủ, bắt vợ phục vụ mình từ A đến Z, cấm có một lời than vãn. Vợ chỉ cần hé răng kêu ca là chết luôn.
Lúc đang ăn, tôi còn thấy cô vợ anh này chạy ra chạy vào tất bật vì anh ta sai hết thứ này đến thứ kia. Đến nỗi, tôi ngại quá, phải vào bếp tự lấy đồ thì thấy chị vợ đang ngồi trong đó ăn tạm bát cơm. Nhìn thấy tôi, cô ấy cười vui vẻ bảo: ‘Anh cứ tự nhiên đi, em ăn tạm bát không tí nữa chồng em lại say, lại phải phục vụ’. Hóa ra là vậy, tức là, anh ta cứ uống say, để mặc vợ dọn rồi lại còn phải phục vụ chồng lúc say khướt lướt.
Sao lại có chuyện như thế nhỉ? Đàn ông vui chơi thoải mái, uống say sưa rồi lại về đòi vợ mình phục vụ mình là sao? Có thân thì tự lo, không tự lo được thì đừng uống. Thấy cảnh cô vợ ăn bát cơm trong bếp, tự nhiên tôi thấy nghèn nghẹn trong cổ họng.
Là vợ chồng với nhau, sao lại có sự phân biệt như thế, sao anh chồng lại gia trưởng, bảo thủ, chỉ đạo vợ như thế. Mà cô vợ cũng lạ, sao lại chịu… Thì ra, đây chính là bản lĩnh đàn ông mà cậu bạn tôi nói hồi nãy. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về…
Nếu thực sự đàn ông phải thể hiện bản lĩnh như thế thì có lẽ, cả đời này tôi không thể là gã đàn ông có bản lĩnh. Tôi thật thương vợ thằng bạn!

Mưu sâu kế hiểm của tôi khiến chồng khóc không xong

Tình yêu với chồng vốn tôi chẳng còn, nay có thêm người giúp việc, lại có kịch xem mỗi ngày, tôi tha hồ tận hưởng. 
Nhìn cô vợ hờ của chồng mình nhếch nhác giữa bộn bề bát đĩa, xoong chảo, tôi chỉ cười thầm trong bụng. Chắc cô nàng khó chịu lắm khi phải ngồi xổm rửa bát trong khi mặc váy ngắn thế kia, lại còn son phấn nước hoa nữa chứ. Những của ấy chỉ phù hợp khi ngồi phòng máy lạnh, chứ về nông thôn mùa này thì… Càng nghĩ, tôi càng thấy đúng như lời em gái mình đã quân sư: ‘Đánh ghen thì có ích gì, chẳng bằng dùng mưu sâu, kế hiểm’.
Hồi nhỏ, tôi và em gái cũng được theo mẹ đi đánh ghen vô khối lần. Bố tôi là lái xe, đi đến đâu cũng có gái theo. Mẹ tôi thì ghen kinh khủng, mỗi lần biết chuyện chồng tí toáy tí mẻ bên ngoài là nhẩy dựng lên, đèo hai đứa con gái đi theo để đánh ghen. Chứng kiến cảnh ấy, tôi và em gái cứ thì thầm với nhau rằng nhất quyết sau này sẽ không bao giờ lấy chồng.
Nhưng lời hứa trẻ con ấy chẳng tồn tại được bao lâu. Tôi lấy chồng năm 24 tuổi, sống khá hạnh phúc với anh cho đến sau khi sinh con gái thứ hai khoảng 3 năm rưỡi.
iblog.vn
Ảnh minh họa
Chồng tôi là người có ăn học lại tháo vát thông minh nên được cất nhắc liên tục. Sau khi đi làm 10 năm, anh đã vững chân trong công ty với chức danh phó giám đốc kinh doanh. Sự thành công của anh thật khó tưởng tượng vì hồi mới cưới nhau hai vợ chồng còn phải ở nhờ nhà ngoại, rồi ai đến cũng bảo tôi dại dột, gái phố, lại xinh đẹp sao không tìm ai giàu có mà lấy. Tôi chỉ cười trừ, bảo cái duyên cái số nó ‘vồ’ lấy nhau.
Khi đã mua được nhà riêng, tôi sinh thêm 1 con gái nữa. Lúc đó, tôi cũng hỏi chồng có nghĩ gì không nhưng anh chỉ an ủi tôi rằng hai gái cũng được, miễn là nuôi dạy chúng nên người. Nhưng càng về sau áp lực mà họ hàng, bố mẹ ở quê đặt lên vai anh càng nặng nề thêm, họ muốn chồng tôi phải sinh bằng được con trai để nối dõi tông đường. Giận nhà chồng, thời gian ấy tôi liên tục gây sự với chồng, hơi tí lại đòi ly hôn. Chắc do buồn và cô đơn quá, anh đã đến với cô ta.
‘Tập hai’ của chồng tôi tên là Phấn, làm nhân viên kinh doanh ở công ty chuyên sản phẩm rượu ngoại. Nghe chồng kể lại thì anh ấy quen Phấn trong một cuộc nhậu, khi cô nàng mang rượu đến tiếp thị. Đang chán nản vì bị vợ cấm vận, lại có em chân dài phốp pháp cứ đeo bám nên anh bập vào rất nhanh. Đến khi tôi biết chuyện thì hai người đã quan hệ với nhau gần nửa năm rồi.
Mới đầu, tôi rất giận và muốn đến tận nơi kẻ cướp chồng mình cho cô ta một trận. Nhưng rồi sau khi nói chuyện với em gái, rồi nhớ lại những lần đi đánh ghen cùng mẹ hồi nhỏ, thấy làm như thế chẳng kết quả gì. Vậy là sau rất nhiều cân nhắc, tôi quyết định thực hiện kế hoạch của riêng mình.
Đầu tiên, tôi bật đèn xanh cho chồng rằng mình chấp nhận cô bồ của anh. Tôi còn đề nghị chồng tổ chức gặp mặt như chị em trong nhà. Anh mừng quýnh và cảm ơn tôi rối rít, hứa rằng sẽ không bao giờ coi cô ấy bằng tôi. Lúc ấy, tôi chỉ cười mỉa trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn vui như tết. Tôi cố gắng làm thân với ‘người mới’ của chồng bằng cách đưa đi mua sắm, làm đẹp, giúp cô ta quen dần với việc tiêu tiền như nước.
Tôi cũng gợi ý cô ấy nên xin chồng tôi một thẻ ngân hàng để thuận tiện cho sinh hoạt cá nhân. Chắc rằng chồng tôi đã choáng lắm với tài năng tiêu tiền của cô bồ nhí vì chẳng bao lâu sau đó, anh phải méo mặt hỏi vay vợ tiền. Tất nhiên là tôi quyết không dời một xu nào trong tài khoản mình đang giữ.
Sau đó, nhóm bạn thân của tôi rủ đi du lịch một tour xuyên Việt, tôi nhờ chồng và ‘dì bé’ trông hộ nhà cửa, con cái để đi chơi. Vậy là vừa được thư giãn, lại chẳng mất tiền thuê ôsin giúp việc. Hơn nữa, nhân dịp này, tôi cũng muốn để chồng chứng kiến khả năng chăm sóc gia đình của người yêu bé nhỏ.
Chắc hẳn cô nàng làm chẳng ra đâu vào đâu nên sau đó chính chồng tôi lại phải thuê một chị giúp việc theo giờ đến dọn dẹp trước khi vợ về. Vờ như không biết, tôi còn nhân tiện nói luôn là mình đang định đi thêm mấy tour nữa vì giờ nhà đã có người hỗ trợ. Khỏi phải nói mặt chồng tôi và cô vợ bé lúc đó méo xẹo như thế nào. Nghe các con kể lại thì hình như hai người đã cãi vã rất nhiều trong lúc vắng tôi.
Gần đây, nhân dip giỗ họ, tôi gợi ý chồng đưa Phấn về ra mắt. Trong khi cô nàng tha hồ thể hiện trọng trách con dâu mới bằng việc dọn dẹp, cơm nước, thì lần đầu tiên từ ngày về nhà chồng, tôi được rảnh rang vui chơi thỏa thích. Vậy có gì đâu mà phải ghen cơ chứ?
Tình yêu với chồng vốn tôi chẳng còn, nay có thêm người giúp việc, lại có kịch xem mỗi ngày, tội gì không hưởng.
Giờ tôi sẽ ngồi chơi như vậy để xem chồng mình và cô vợ hờ tiến triển đến đâu.

Cuộc đụng độ với chồng trong nhà nghỉ

Chồng tôi đang ôm vai một người đàn bà khác. Còn tôi cũng đang nép trong vòng tay người tình. Chúng tôi gặp nhau… trong nhà nghỉ! Thật trớ trêu.
Nghe cái giọng nói quen thuộc sau lưng mình, tôi rợn người… Tôi không dám tin đấy là sự thật. Nhưng khi tôi quay người lại, đúng là chồng tôi. Anh đang ôm vai một người đàn bà khác. Còn tôi, tôi cũng đang nép trong vòng tay người tình. Chúng tôi gặp nhau… trong nhà nghỉ! Thật trớ trêu.
Với nhiều người, cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi quá lí tưởng. Chúng tôi có một đứa con trai kháu khỉnh, cả hai vợ chồng đều là người kiếm ra tiền. Chúng tôi dư giả về kinh tế và không có gì phải lo lắng. Thế nhưng sống trong nhà mới hiểu, chúng tôi có một cuộc hôn nhân tạm bợ.
Tôi và chồng đến với nhau qua sự mai mối của gia đình. Có lẽ chúng tôi đều sống thực dụng, cảm thấy phù hợp thì kết hôn chứ khi ấy chúng tôi không yêu nhau. Gặp nhau một vài lần, thấy anh là người tử tế, có công việc ổn định nên tôi đồng ý cưới. Về phần anh, tôi đoán anh cũng thấy tôi là người có nghề nghiệp, kiếm được tiền, lại gần nhà, ngoại hình cũng không đến nỗi nào nên lấy làm vợ. Chắc vì vậy mà chúng tôi kết hôn nhanh.
Hôn nhân không tình yêu nhưng lại được hậu thuẫn bởi nhiều thứ nên chúng tôi chẳng mấy khi cãi nhau. Tôi là người đàn bà có cá tính mạnh, tư duy hiện đại và thích phiêu lưu. Cuộc hôn nhân bình yên kiểu như thế khiến tôi thấy chán ngán. Tình cảm vợ chồng hời hợt làm tôi khao khát một thứ ái tình rực lửa yêu đương. Vậy là cuối cùng tôi ngoại tình, sau 3 năm kết hôn!
Tôi với người tình thường gặp nhau mỗi tuần 2 lần ở nhà nghỉ. Chúng tôi thay đổi chỗ hẹn hò liên tục để tránh bị phát hiện. Tôi biết mình sai, mình có lỗi với chồng nhưng tôi cứ bị cuốn vào mối tình ngoài luồng đó. Nó làm cho tôi thấy mình được yêu, được là một cô gái đáng để chinh phục. Về bên chồng tôi chỉ thấy nhạt nhẽo và vô vị. Chính cuộc tình vụng trộm này đã khiến tôi sống vui vẻ, yêu đời. Nhờ nó mà về nhà tôi đối xử với chồng mình tốt hơn, quan tâm và chăm lo cho anh nhiều hơn.
 Cuộc đụng độ với chồng trong nhà nghỉ - 2

Trong đầu tôi nghĩ chồng mình chỉ biết đến công việc. Anh tối ngày lao vào thiết kế các bản vẽ, bận bịu tới mức bưng bát cơm lên vẫn phải nhìn vào bản vẽ. Tôi giận chồng, chán chồng cũng vì thế. Tôi đẹp nhưng dường như không đủ cuốn hút với chồng bởi anh quá đam mê công việc. Tôi nghĩ đến thời gian để ăn một bữa cơm còn không có chứ đừng nói là ngoại tình.
Nhưng tôi lầm, lầm to! Tôi tưởng chỉ mình tôi phản bội chồng, vậy mà không phải. Chồng tôi cũng “chán chê” bên ngoài.
Khi nghe thấy tiếng quen quen từ góc cuối hành lang nhà nghỉ, tôi ngoảnh đầu nhìn lại thì nhận ra chồng mình. Anh nhìn tôi trừng trừng. Chúng tôi không thể nói điều gì. Chúng tôi không đánh ghen, cũng không chửi bới. Anh lẳng lặng đẩy cô nhân tình vào căn phòng đã thuê. Còn tôi bị người tình của mình kéo vội vào phòng.
Từ hôm đó tới nay, vợ chồng tôi chưa nói với nhau câu nào. Có lẽ cả hai còn đang dự liệu phải nói với nhau thế nào. Tôi không định ly hôn, không muốn thế một chút nào. Nếu định bỏ chồng thì tôi đã làm lâu rồi chứ chẳng lén lút đi ngoại tình để rồi gặp mặt chồng trong nhà nghỉ. 

Yêu 5 năm chưa từng được anh mời bát phở

Từ những hóa đơn rất nhỏ, đi ăn sáng cùng nhau 2 bát phở anh cũng kêu tôi tự trả phần của mình. Ngày lễ anh không tặng quà mà dẫn tôi đi ăn, ăn xong, chia đôi hóa đơn.
5 năm qua đi, mọi người giục tôi và anh cưới, nhưng nhìn lại chặng đường yêu tôi lại lăn tăn, lại trăn trở: Liệu người đàn ông yêu mình 5 năm, sòng phẳng tới mức keo kiệt và đáng sợ có thể trở thành chồng tốt hay không?
Tôi và anh đã gắn bó với nhau 5 năm. Tôi vốn là cô gái yêu đương nghiêm túc, không thích thay đổi và trân trọng tình cảm. Khi yêu, tôi không muốn vụ lợi hay toan tính quá nhiều. Nhưng chính vì thế giờ đây nhìn lại chặng đường yêu, tôi thấy hình như mình đã thiệt thòi quá nhiều, hoặc giả, tôi đã và đang yêu một người đàn ông keo kiệt, bủn xỉn tới mức không thể chấp nhận được.
Tôi và anh quen nhau từ ngày còn là sinh viên. Chúng tôi bằng tuổi nhau, cùng từ tỉnh lẻ lên thành phố học và cùng là người tự lập cao trong cuộc sống.. Hai đứa thường đi chơi, đi học nhóm riêng cùng nhau. Ngay buổi đầu gặp gỡ, anh nói với tôi rằng: “Anh không tính tình – tiền dính tới nhau, dù có tình cảm đi chăng nữa thì cũng phải tiền bạc phân minh, ái tình sòng phẳng. Anh không tiếc tiền nhưng không muốn có cảm giác lúc nào đàn ông cũng phải là người chi trả cho các cuộc gặp gỡ. Và anh cũng không muốn em bị mang tiếng là người lợi dụng hay đào mỏ. Vì vậy, khi yêu, bọn mình cứ công bằng trong chuyện tiền bạc, như thế sẽ thoải mái cho cả anh và em”.
 Yêu 5 năm chưa từng được anh mời bát phở - 1

Ngày đó tôi bị ấn tượng vô cùng bởi cá tính mạnh của anh. Quả đúng là anh khác biệt so với những chàng trai khác mà tôi quen. Bản thân tôi cũng thích như vậy. Tôi không cho rằng đàn ông là người phải chịu trách nhiệm tất cả về tiền bạc khi yêu. Hơn nữa, chúng tôi mới quen cũng không xác định sẽ đi dài lâu được không, nếu lúc nào cũng bắt anh phải trả tiền thì sau này nếu chúng tôi không đến được với nhau tôi cũng đỡ ngại. Ngoài ra, còn một lí do nữa, tôi hiểu chúng tôi đều là người phải tự lập, phải lo cho cuộc sống của mình nên khi yêu tôi muốn phần nào chia sẻ gánh nặng kinh tế với anh.
Vậy là chúng tôi đã yêu nhau theo cách đó. Những cuộc hẹn hò hóa đơn luôn chia đôi. Anh thoải mái cộng tiền và yêu cầu tôi nộp một nửa những hóa đơn đó. Thời gian đầu tôi thấy thoải mái nhưng càng về sau tôi càng thấy tủi và cảm giác tình yêu này có gì đó không đúng.
Không phải tôi bắt đầu tham lam lên mà cùng với thời gian, yêu nhau lâu nhưng chưa bao giờ anh mời tôi được một bát phở vài chục nghìn chứ đừng nói là những món quà. Mọi thứ bắt đầu đi quá giới hạn nên có. Từ những hóa đơn rất nhỏ, đi ăn sáng cùng nhau 2 bát phở anh cũng kêu tôi tự trả phần của mình. Còn các ngày lễ Tết trong năm anh không bao giờ tặng quà tôi, anh dẫn tôi đi ăn, đi chơi và tất nhiên chi phí của vụ đó lại… chia đôi.
 Yêu 5 năm chưa từng được anh mời bát phở - 2

Tôi cảm thấy xấu hổ trước những lần thẳng thắn thái quá của anh khi đi chơi cùng. Khi tôi góp ý, anh tỉnh bơ và tỏ vẻ khó chịu: “Từ trước tới giờ vẫn như vậy sao em lại phải xấu hổ vì điều đó. Thời đại nào rồi mà còn quan trọng chuyện đàn ông phải trả tiền? Hay em cũng định biến mình rẻ rúm như mấy cô gái thích lợi dụng khác?”.
Chưa kể, anh còn nói với tôi rằng, em cứ yên tâm, nếu lấy nhau, là vợ chồng anh chẳng tiếc em điều gì. Còn bây giờ đang yêu, mình cứ độc lập thế đi, điều đó chỉ làm em có giá hơn mà thôi. Lúc đầu vì ngại, vì yêu nên tôi tin… Nhưng càng ngày tôi càng nhận ra bản chất của việc đó không phải là sự công bằng mà là vì anh keo kiệt. Nhìn vẻ bề ngoài phóng khoáng, đàn ông của anh, không ai nghĩ anh lại tính toán tới như vậy.  Không có sự rạch ròi nào đáng sợ tới mức đi ăn sáng vài chục nghìn cũng bắt bạn gái phải chia tiền.
Một người đàn ông như thế, có đáng để lấy làm chồng không? Đúng là ngoài việc đó thì anh tốt, mà cũng có thể lấy về anh sẽ khác đi… Nhưng lúc này đây, sự keo kiệt của anh chỉ làm tôi thấy chán nản và khó chịu.

Vừa báo tin có thai, chồng tặng ngay cái tát rồi đuổi ra khỏi nhà

- Cảm nhận sinh linh bé nhỏ đang lớn dần lên từng ngày, tôi hạnh phúc lắm. Nghĩ đến cảnh chồng sẽ sung sướng nhảy lên ôm chầm lấy tôi sau bao năm chờ đợi tin vui này, nào ngờ…
Sau 1 năm quen biết, tìm hiểu, chúng tôi đến với nhau trong sự chúc phúc của mọi người. Mặc dù lấy nhau đã được 3 năm nhưng khoảng thời gian chúng tôi bên nhau vô cùng ít ỏi do anh là dân công trình, thường xuyên phải đi công tác xa nhà. Khi yêu, tôi những tưởng mình sẽ vượt qua được tất cả, kể cả là khoảng cách không gian, địa lý. Nhưng kết hôn rồi tôi mới thấy thấm thía cái nỗi cô đơn vò võ hằng đêm khi vắng chồng.
Anh đi triền miên, có khi cả tháng chỉ ở nhà được 5, 6 ngày rồi lại biền biệt cho tới tháng sau. Ai cũng nói đàn ông xa vợ thường sinh thói trăng hoa, nhất là dân công trình như các anh nhưng dựa vào tình yêu mà chúng tôi đã có, tôi tin tưởng anh hết mực. Để bù đắp lại những tháng ngày thiếu vắng bóng hình anh, mỗi lần về nhà anh đều đưa cho tôi một khoản tiền khá lớn để tôi không phải vất vả. Lần nào anh cũng nói cố gắng vì tương lai của hai đứa, khi đủ tiền, anh sẽ chuyển công tác về gần. Nghe anh, tôi thấy thương anh nhiều hơn và cố gắng chịu đựng.
bao-tin-co-thai-blogtamsuvn

Nhưng nỗi cô đơn cứ giày xéo tâm trí tôi hằng đêm khiến bản năng làm mẹ lại trỗi dậy mãnh liệt. Tôi khao khát có một đứa con để bù đắp vào những ngày xa vắng anh nhưng kết hôn đã được 3 năm rồi mà tôi vẫn chưa thấy mình có biến chuyển.
Thời gian rảnh rỗi nhiều nên tôi chăm sóc bản thân tốt hơn. Nhiều lúc chính bản thân tôi còn cảm thấy mình như gái chưa chồng. Bạn bè, họ hàng ai cũng tấm tắc khen tôi xinh đẹp hẳn ra.
Lần này anh về khá lâu nên tôi càng có thêm hy vọng cho điều mình mơ ước. Định tối đưa anh đi họp lớp cùng thì anh lại báo phải đi gấp vì có công việc đột xuất. Tủi thân, tôi lại khóc nhưng vẫn cố gắng xắp xếp hành lý cho anh. Anh nói, anh sẽ sớm về.
Tối đó buổi liên hoan lớp diễn ra rất sôi động. Điều tôi không ngờ được chính là sự xuất hiện của Nam – người đã từng khiến tôi mê mẩn suốt 4 năm đại học nhưng do gia đình Nam chuyển nơi sống nên tôi không còn cơ hội gặp lại cậu ấy. Nam xuất hiện trong sự trầm trồ, ngưỡng mộ của mọi người. Vẻ lịch lãm, chững chạc của một người đàn ông thành ông thành đạt thu hút ánh nhìn của tất cả phái nữ trong bữa tiệc. Bản thân tôi cũng được khen ngợi lấy chồng rồi mà vẫn như gái còn son, thậm chí còn quyến rũ hơn rất nhiều.
Thật không ngờ đã lâu như vậy mà Nam vẫn còn nhớ đến tôi. Nam chủ động lại gần nói chuyện, hỏi han gia đình công việc. Không biết có phải do bạn bè trêu đùa rằng tôi “có chồng hờ hững cũng như không” mà suốt bữa tiệc, Nam chăm sóc tôi rất tận tình, chu đáo. Tôi chợt cảm thấy mình như đang sống lại những tháng ngày sinh viên nhiệt huyết, vui vẻ và có đôi chút say mê, nồng nàn. Không chỉ dừng lại ở tiệc ăn, lớp tôi sau đó còn đi hát. Lâu lắm rồi tôi mới thấy mình vui như thế, trẻ ra nhiều như thế nên đã uống rất nhiều. Và rồi khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm cạnh Nam trong khách sạn. Tôi dằn vặt và ân hận vô cùng vì hành động dại dột này của mình. Nhưng tất cả lại đổ lỗi cho bản năng. Tôi quyết định giữ kín chuyện này.
Rất nhanh sau đó tôi thấy bản thân mình khác lạ, bản năng của một người phụ nữ mách bảo tôi đã có tin vui. Cầm tờ kết quả trên tay, tôi mừng rơi nước mắt. Thầm nghĩ cuối cùng sự chờ đợi của mình cũng được báo đáp. Tôi gọi điện luôn cho anh mà trong lòng vui sướng tột cùng, tưởng tượng ra anh sẽ hạnh phúc như thế nào khi biết tin này. Nhận được điện thoại từ tôi, anh nói anh sẽ về ngay. Tôi nhanh chóng về nhà chuẩn bị đón anh.
Vừa thấy anh, tôi chạy nhanh lại ôm chầm lấy anh. Nhưng bất ngờ, anh đáp trả lại chiếc ôm của tôi bằng một cái tát nảy lửa. Trước mắt tôi như tối sầm lại khi anh đưa ra tờ kết quả của bệnh viện báo rằng anh bị vô sinh. Vậy đứa con trong bụng có lẽ nào là của Nam. Từng câu nói, ánh mắt của anh như xoáy sâu vào tâm can khiến tôi không thể nào tin nổi, cứ ngỡ như đang ở trong cơn ác mộng.

Anh yêu thương, chiều chuộng, một lòng tin tưởng tôi thì tôi lại dối trá một cách trắng trợn. Tôi không biết làm gì, nên giữ hay bỏ đi đứa con này. 

Tuesday, 27 October 2015

Vợ cứ đi qua đêm với sếp, con cái đã có anh lo

– Mở điện thoại ra, Cường như muốn phát điên khi thấy người gửi là sếp đang nhắn nhủ với vợ anh rằng, lần sau sẽ không tha cho cô về mà bắt cô phải qua đêm với hắn ta.
Cường thấy con khóc ngằn ngặt, không biết làm sao bèn nhấc máy gọi cho Thùy. Thấy vợ không nghe máy, anh bèn gọi cho bà ngoại. Một lúc sau, mẹ vợ chạy sang, vừa vào đến nhà, bà đã to tiếng: “Thế mẹ thằng bé đâu mà để cho con khóc váng nhà thế này?”. Cường chẳng dám nói cho mẹ vợ biết chuyện con gái bà cứ đi sớm về muộn đã hơn 1 tháng nay. Sờ trán cháu ngoại, mẹ vợ Cường mắng như tát nước vào mặt anh: “Nó sốt cao thế này còn để ở nhà. Anh định giết thằng bé đấy à? Tôi không hiểu vợ chồng anh đang nuôi con kiểu gì nữa”.
Cường hấp tấp gọi taxi đưa con đến viện. Khoảng 11h đêm, Thùy cũng hộc tốc chạy tới, người đầy mùi bia. Cường thấy vợ hớt hải, trong lòng anh bỗng trào lên một nỗi giận dữ khó tả. Trong khi con ốm đau, chồng còn chưa có gì vào bụng thì vợ anh lại no say trên bàn nhậu.
vo-qua-dem-voi-sep-blogtamsuvn
Thùy bối rối khi nghe mẹ và chồng hỏi cô đi đâu mà giờ này mới về. Thực ra, hôm nay chẳng có cuộc họp nào cả, chỉ là sếp lớn của cô có chuyện không vui nên mới rủ rê cô đi nhậu để “giải sầu”. Thùy chẳng nỡ lòng nào từ chối, khi chồng gọi cũng là lúc sếp cô đang buồn phiền, dựa vào vai cô để tìm cảm giác an ủi. Gì chứ sếp đối với cô rất tốt, nếu không may thất lễ với sếp, chẳng biết cô có tồn tại được ở cái công ty này hay không. Thùy giấu chồng chuyện này, nhưng nhìn ánh mắt dò xét của anh, cô cũng nghĩ là chồng đang nghi ngờ.
Chuyện Thùy đi sớm về muộn không còn là chuyện hai ba bữa. Nguyên một tháng sau đó, cô đều về nhà lúc 0h với một gương mặt mệt mỏi. Con thì cô nhờ mẹ đón, chồng thì cô bảo đi ăn cơm bụi. Cường chất vấn vợ thì nhận được câu trả lời rằng, dạo này việc công ty quá bận nên cô không thể về sớm được. Nếu chồng không thích thì để cô nghỉ việc luôn cho khỏe.
Thấy vợ trả lời cứng rắn, Cường cũng đành bấm bụng chịu. Thế nhưng anh vẫn âm thầm theo dõi vợ. Bởi linh tính của một người đàn ông cho anh biết rằng, vợ anh đang có chuyện gì đó không minh bạch.
Vào một đêm nọ, đợi mãi vẫn không thấy vợ về. Một lúc sau, Thùy báo tin xe hỏng giữa đường, chắc phải đi taxi về. Về đến nhà, Thùy cứ giữ khư khư cái điện thoại, không dám để lung tung như mọi khi. Cường thấy thế bèn theo dõi vợ. Anh giả vờ ngủ trước, đợi vợ vào nhà tắm rồi lôi điện thoại của vợ ra kiểm tra. Lúc đó, có một tin nhắn vừa gửi đến mà Thùy vẫn chưa check. Mở điện thoại ra, Cường như muốn phát điên khi thấy người gửi là sếp đang nhắn nhủ với vợ anh rằng, lần sau sẽ không tha cho cô về mà bắt cô phải qua đêm với hắn ta.
qua-dem-voi-sep-blogtamsuvn
Cường tự nhủ, kiểu gì anh cũng phải bắt quả tang vợ mới hả giận. Mấy ngày sau, thay vì cằn nhằn vợ, Cường về nhà sớm, cho con ăn, chăm sóc thằng bé đâu vào đấy rồi còn nấu cơm chừa cả phần cho vợ. Thùy thấy chồng thay đổi thì ngạc nhiên lắm, nhưng Cường chỉ bảo rằng, vợ anh đi làm vất vả nên anh phải giúp vợ là chuyện đương nhiên.
Thời cơ cũng đến khi một ngày nọ, Thùy thông báo đi công tác đột xuất. Ngày hôm đó, Cường gửi con về ngoại rồi cất công theo dõi vợ từ sang. Anh thấy sau giờ làm, vợ anh lên ô tô cùng sếp đến một khách sạn. Trong khi vợ đang hí hửng tận hưởng những khoảnh khắc lãng mạn với sếp, Cường chỉ nhắn một cái tin ngắn gọn: “Vợ cứ đi qua đêm với sếp, con cái đã có anh lo. Anh ngồi đợi ở chỗ lễ tân lâu rồi, giờ anh phải về nhà đón con”.
Thùy thấy tin nhắn của chồng thì ba chân bốn cẳng mặc áo quần vào, thuê taxi chạy về nhà. Nhưng về đến nơi, cô chỉ thấy mỗi tờ đơn ly hôn Cường đã ký sẵn để trên bàn. Thùy biết rằng, từ bây giờ cô sẽ tự do đi qua đêm, chỉ là cô không còn chồng và con ở bên cạnh nữa.

Nấp sau cửa, tôi chết lặng khi nghe tên món quà chồng tặng cho tình cũ

 - Từng câu nói của chồng tôi sau cánh cửa phòng khép hờ đã đập tan mọi hy vọng của tôi cho những dự định trong tương lai sắp tới của hai vợ chồng.
Cầm tờ giấy hẹn lịch khám trên tay mà tôi khấp khởi trong lòng, tương lai tươi sáng của cả hai vợ chồng đang ở trước mắt. Tôi lao vội về nhà để thông báo tin mừng với anh nhưng từng câu nói của người mà tôi yêu thương nhất sau cánh cửa ấy lại đang khiến trái tim tôi tan nát: “Em à, con của chúng mình đã biết đạp chưa? Anh háo hức muốn thấy hình siêu âm của con quá à!”
Công việc ổn định sớm, điều kiện kinh tế lại đầy đủ nên chúng tôi quyết định sinh con sau 3 năm kết hôn. Nhưng đúng là cuộc đời, có mấy ai học hết được chữ “ ngờ”. Càng mong chờ háo hức bao nhiêu thì lần nào kết quả cũng chỉ là 1 vạch. Nhưng nhờ những lời động viên của chồng mà tôi có thêm động lực để tiếp tục cố gắng. Có người giới thiệu cho tôi một vị bác sĩ chuyên về lĩnh vực này có chuyên môn rất giỏi nhưng lại rất khó để đặt được lịch hẹn. Chính vì vậy, khi may mắn nhận được lịch hẹn từ vị bác sĩ kia là tôi “bay” thật nhanh về nhà để thông báo tin vui này cho anh biết. Nhưng thật không ngờ…
phu-nu-blogtamsuvn
Tôi không thể tin được vào những gì mình đang đọc thấy. (Ảnh minh họa)
Cuộc điện thoại của anh với người con gái trong câu chuyện khiến tôi chết lặng. Đợi anh vào nhà tắm, tôi mới lén vào phòng cầm điện thoại lên kiểm tra. Cuộc gọi đi của anh là tới Ngân – cô người yêu cũ của anh. Lần giở vào trang tin nhắn, tôi sốc nặng khi phát hiện ra sự thật quá phũ phàng. Thì ra chồng tôi đã lên kế hoạch có con với cô người cũ từ rất lâu rồi mà tôi không hề hay biết. Những tưởng khi nhận lời yêu tôi, anh đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với Ngân, vậy mà hai người vẫn lén lút qua lại mà tôi không hề hay biết. Chính sự quan tâm cùng những lời động viên giả tạo từ anh đã che mắt tôi. Cảm thấy bản thân bị lừa dối, bị mang ra làm trò đùa, mọi sự cố gắng chỉ còn là vô nghĩa đã khiến tôi khóc như một đứa trẻ.
Anh bước ra từ phòng tắm, thấy tôi cầm trên tay điện thoại của anh mà nước mắt giàn giụa liền chạy lại gần ôm chầm lấy tôi. Nhưng thay vì đón nhận cái ôm mà hằng ngày luôn khao khát, tôi tặng anh một cái tát trời giáng. Anh run run lắp bắp: “Anh xin lỗi, vì…vì thương Ngân quá lứa lỡ thì nên anh mới tặng cô ấy đứa con để làm món quà an ủi, chứ thực lòng anh vẫn còn… còn yêu em rất nhiều…”.
Anh quỳ xuống chân xin tôi tha thứ và chấp nhận anh. Anh nói chỉ vì quá thương xót cho cô người yêu cũ bị người yêu ruồng bỏ để chạy theo tình mới trẻ đẹp mà quá lứa lỡ thì nên mới xin anh món quà nhỏ là một đứa con.
Từng lời anh nói làm trái tim tôi đau đớn, lòng tự trọng lại bị tổn thương ghê gớm. Anh bảo tôi phải làm sao để chấp nhận sự thật này đây? Tôi chạy nhanh ra ngoài những mong tìm cho mình được một lối thoát, nhưng ngoài trời lại đang đổ mưa lớn…

Monday, 26 October 2015

2 năm nay chưa khi nào tôi dám về nhà sau 17h45

– Chỉ cần về nhà muộn 5 phút, tôi đã thấy nàng ngồi thu lu trước cửa. Dĩ nhiên là nàng không chịu bật đèn, để mặc cho muỗi đốt sưng vù cả người. Dù đã quá quen với các trò hành xác của vợ nhưng tôi vẫn thấy khiếp sợ.
Tôi yêu vợ tôi vô cùng. Và đó cũng là một trong những lý do khiến cuộc sống của tôi rơi vào tù ngục. Nàng bảo nàng cũng yêu tôi lắm, thế nên nàng không muốn ai đụng vào tôi. Nàng xem tôi như là “vật báu”. Và thế là nàng quản tôi 24/7, bằng mọi chiêu trò. Trong số đó, tôi vẫn sợ nhất là trò hành xác của nàng.
Để nàng khỏi vất vả, tôi không cho nàng đi làm, chỉ ở nhà chăm sóc cây cảnh và quét dọn nhà cửa. Thế nên mỗi ngày, nàng đều trông ngóng tôi như trẻ con chờ mẹ đi chợ về. Lịch “kiểm tra” của nàng đối với tôi cũng sát sao và đúng hẹn như cái đồng hồ báo thức. Sáng, trưa, chiều, tối, tôi đều phải trả lời điện thoại của nàng. Hôm nào bận họp, không nghe được điện thoại thì y như rằng, một lúc sau tôi đã nghe tiếng khóc của nàng.
Biết làm sao được khi tôi vẫn yêu và thương nàng say đắm. Thế nên tôi tự ép mình vào quy củ từ khi lấy vợ. Chưa hết giờ tan sở, tôi đã phải viện lý do này nọ để phóng về sớm, đề phòng tắc đường. Tôi đi làm cách nhà 7 cây số nhưng cứ 17h45 là tôi đã có mặt ở nhà. Trong 2 năm lấy vợ, số lần tôi về nhà muộn chắc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
so-vo2-blogtamsuvn
Ấy vậy mà nàng nào để cho tôi yên. Cứ thấy tôi nghe điện thoại, nàng lại ra ngồi một góc ở ghế sofa, nước mắt ngắn dài. Thấy tôi nhắn tin, nàng bỏ ăn. Thấy tôi thông báo đi nhậu, đi tiếp khách, kiểu gì hôm sau nàng cũng “ốm liệt giường”. Có lần tôi đi tiếp khách về, thấy nàng nằm im lìm trong giường, người lạnh ngắt. Thì ra nàng bật điều hòa 10 độ rồi nằm co ro trong phòng. Tôi về nhà thấy thế phát hoảng, bế vợ ra phòng khách, lấy chăn đắp cho nàng.
Tôi nào có dám nói nặng câu nào với nàng. Hễ tôi hơi cao giọng một tí, nàng đã nước mắt ngắn dài, bảo tôi không còn yêu nàng nữa. Tôi biết tính vợ nên thôi cứ “dĩ hoà vi quý” cho khoẻ. Nhưng như thế cũng đâu có được yên, nàng bảo tôi đi ra ngoài ngắm gái đẹp rồi về nhà thờ ơ với nàng.
Tôi khổ lắm, riêng cái thời gian tôi ngồi để dỗ dành vợ cũng mất cả buổi tối rồi. Mỗi lần tôi mang việc về nhà làm, kiểu gì nàng cũng ngồi bên, đọc truyện cho tôi nghe rồi thủ thỉ kể đủ thứ, nếu tôi không lắng nghe và trả lời, nàng sẽ lẳng lặng bỏ vào phòng nằm. Đêm đó kiểu gì nàng cũng nằm mở mắt thao láo, nhìn trân trân lên trần nhà mà không chịu ngủ. Sáng hôm sau, tôi sẽ phải thấy ân hận khi lỡ làm cho nàng thành “gấu trúc”, mặt mày hốc hác.
Tôi thề là từ khi lấy vợ, tôi chả dám liếc gái. Cứ nghĩ đến cảnh vợ tôi bắt gặp rồi nàng sùi bọt mép, ngất ra giữa đường là tôi đã thấy kinh rồi. Đợt tôi đưa nàng đến dự liên hoan cuối năm của công ty, thấy tôi bắt tay đồng nghiệp nữ, nàng đã đỏ mặt tía tai. Lúc tôi bị một em gái cùng phòng bắt lên khiêu vũ, vợ tôi bỗng lăn đùng ra ngất xỉu khiến mọi người nháo nhác. Hôm đó, tôi phải bỏ dở buổi liên hoan để vào viện chăm vợ.
so-vo-blogtamsuvn
Vậy nên sau sự cố đó, tôi hạn chế tiếp xúc với các đồng nghiệp nữ. Tôi hầu như xem những người phụ nữ xung quanh (dĩ nhiên là trừ vợ mình ra) là người vô hình. Lâu dần, các chị em trong phòng cứ nhìn tôi với ánh mắt xa lạ, tôi nghĩ, thà như vậy còn hơn là khi tôi bị vợ phát hiện ra rồi cô ấy lại dùng chiêu hành xác khiến tôi hồn vía lên mây.
Đợt này công ty tôi có thêm dự án mới, tôi phải ở lại làm thêm giờ. Tôi đau đầu vì dự án thì ít mà đau đầu vì vợ thì nhiều. Cô ấy khóc lóc, bảo tôi giả vờ viện lý do để đi ngoại tình. Khổ một nỗi, tôi giải thích như thế nào vợ tôi cũng không tin. Tôi mệt mỏi quá, cứ để mặc cô ấy nghĩ gì thì nghĩ. Không ngờ tối hôm đó về, tôi thấy vợ ngồi ở một góc tường, đèn đóm không chịu bật, cơm không chịu ăn. Bế vợ vào nhà, tôi phát hoảng khi thấy trên người nàng muỗi đốt chi chít. Sau đợt đó, nàng bị sốt xuất huyết phải nằm viện cả tuần. Tôi lại phải chạy đi chạy lại để chăm vợ.

Khi tôi vui mừng với tin vợ mang bầu chưa lâu thì tôi lại bị nàng hành cho ra bã. Tôi nhất nhất phải về nhà đúng giờ, phải rửa bát, phải ngồi xem phim với nàng, phải đi dạo, phải mát xa cho nàng. Nói chung là tôi phải làm mọi thứ để nàng vui.
Một hôm nọ, chị kế toán ở cùng phòng bị hỏng xe, nhờ tôi đèo về. Chẳng hiểu sao vợ tôi lại nhìn thấy. Y như rằng khi về nhà, tôi đã thấy nàng nằm ở giữa sàn, mắt nhìn trân trân lên trần. Tôi phát hoảng, gọi xe cấp cứu. Vào viện, bác sỹ mắng tôi vì tội để vợ bị kích động tâm lý. Phải nói là đợt đó tôi muốn rớt tim ra ngoài luôn.
Tôi khổ sở trăm bề vì có cô vợ “độc nhất vô nhị”. Người khác có thể nhìn gái, ngoại tình như cơm bữa chứ riêng tôi, nghĩ đến mấy chuyện đó là tôi đã thấy thất kinh rồi. So với việc tận hưởng cảm giác lạ, tôi thấy sợ khi phải nhìn thấy vợ tự hành xác hơn. Nhưng trong thâm tâm, tôi cũng thấy nản vì lúc nào vợ cũng lôi tính mạng của mình ra để đe dọa chồng.

Nửa đêm, tôi sốc nặng khi thấy chồng kéo chăn, lôi điện thoại ra chụp

– Chồng tôi trước giờ vốn có những ý tưởng kỳ quái, nhưng tôi không ngờ anh lại có thể hành động quá đáng như vậy. Tôi đã rất sốc khi nhìn thấy chiếc điện thoại trên tay anh khi tỉnh dậy lúc nửa đêm
Vợ chồng tôi kết hôn đã được 5 năm, có một con gái. So với các cặp vợ chồng khác, tôi cảm thấy đời sống của vợ chồng tôi như thế là cũng ổn định. Chồng tôi thương vợ, yêu con, chí thú làm ăn.
Đời sống gối chăn của vợ chồng tôi nói chung cũng phong phú. Chồng tôi chịu khó đọc nhiều tài liệu, sách về tình dục nên cũng am hiểu về vấn đề này. Duy chỉ có điều, anh hay có những ý tưởng kỳ quái khiến tôi phải khổ sở. Không theo anh thì anh lại dỗi, mà theo thì tôi lại không cảm thấy thoải mái.
Kể ra, nếu chồng tôi bớt sáng tạo hơn trong đời sống gối chăn thì tôi cũng thấy hài lòng. Sở dĩ tôi phải nói vậy vì những ý tưởng của chồng tôi kỳ quái lắm. Giả dụ họ yêu nhau, trói chân trói tay thì chồng tôi lại muốn dùng dây trói hết người tôi lại. Tôi chả hiểu anh làm vậy để có cảm giác gì. Tôi thì thấy mệt mỏi và đau đớn, vậy nên mỗi lần chồng đề nghị thử một cách yêu mới, tôi lại chối đây đẩy.
Thấy tôi từ chối nhiều lần, chồng tôi cũng không nài nỉ nữa. Nhưng dạo này tôi thấy anh hay thức khuya, tôi bảo chồng vào ngủ thì anh ấy bảo, đang bận việc. Thấy chồng ngày nào cũng ngồi lì trước máy vi tính, tôi bực lắm. Bởi tôi biết anh làm việc thì ít mà chat chit trên facebook thì nhiều.
dien-thoai4-blogtamsuvnChồng tôi hay có những ý tưởng kỳ lạ trong chuyện ân ái vợ chồng (Ảnh minh hoạ)
Một bữa nọ, tôi len lén đi vào phòng, đứng ở phía sau xem chồng tôi làm gì. Y như rằng, tôi thấy anh đang chat với một cô gái có tên là Hương. Tôi thấy anh cười hề hề, khen cô này xinh liên tục. Tôi tức lắm, nhéo tai anh, tra hỏi cô này là ai. Anh lúng túng bảo cô ta chỉ là đồng nghiệp, đang bàn công chuyện thì tranh thủ tán phét tí thôi. Tôi bắt chồng tắt máy, vào phòng ngủ ngay lập tức.
Thấy tôi giận, chồng tôi cũng xuôi xuôi, theo vợ vào phòng. Chẳng hiểu sao đêm đó tôi khó ngủ, cứ trằn trọc mãi. Quay qua bên cạnh, không thấy chồng đâu, chỉ thấy đống chăn lù lù, tôi ngồi dậy dụi mắt. Tôi thấy chồng đang ngồi, tay cầm điện thoại có vẻ chăm chú và không để ý là tôi đã dậy. Tôi rướn người lại phía chồng và tá hỏa khi thấy anh đang chụp bụng của mình. Mà rõ là phần bụng này cứ trêu ngươi, thiếu một chút nữa là nhìn thấy phần nhạy cảm. Chưa hết, chồng tôi còn gửi ngay hình ảnh này cho cái cô tên Hương đó.
Tôi rụng rời tay chân khi thấy chồng mình hành động như vậy. Tôi không biết đây là lần thứ bao nhiêu anh chụp những bức ảnh kiểu này, cũng không rõ là có bức nào nhạy cảm hơn nữa hay không. Anh say sưa đến mức không biết tôi thức dậy cơ mà. Tôi giơ tay giật lấy cái điện thoại từ tay chồng khiến anh giật nảy mình. Nhìn tôi trong bóng tối, chồng tôi chỉ biết la lên thất thanh.
dien-thoai2-blogtamsuvn
Nhìn chồng hí hửng kéo chăn, lôi điện thoại ra chụp hình lúc nửa đêm mà tôi sốc nặng (Ảnh minh hoạ)
Thì ra chồng tôi và cái cô Hương kia đang chơi trò vụng trộm sau lưng tôi. Cô ta nói chuyện rất khiêu khích và còn dụ chồng tôi chụp những bức ảnh nhạy cảm gửi cho cô ta để cho câu chuyện thêm phần kịch tính. Bình thường, anh ngồi lì trong phòng làm việc để làm việc này, nhưng hôm nay, bị tôi lôi về phòng nên anh đã hẹn cô ta rằng nửa đêm, đợi tôi ngủ say rồi anh sẽ gửi.
Phải nói là tôi cực kỳ sốc khi biết chồng mình có thói quen bệnh hoạn như vậy. Mặc cho chồng thanh minh, xin tha lỗi, tôi vẫn quyết im lặng, không nói một câu nào. Tôi nghĩ rằng, đời sống vợ chồng luôn cần những yếu tố mới mẻ, tuy nhiên, nó phải phù hợp và được đối phương chấp nhận chứ không phải cứ áp dụng những chiêu thức kỳ quái rồi xem đó là “gia vị” để tăng hạnh phúc lứa đôi. Có lẽ, tôi nên ở một mình một thời gian để suy nghĩ việc có nên tha thứ cho chồng hay không.

Em không thể sống lãng mạn như anh được

Vì muốn tạo bất ngờ và niềm vui cho vợ mà tôi đã đưa con tới, vậy mà cô ấy đã làm cả hai bố con tôi hụt hẫng tột độ.
Tôi là giáo viên cấp hai, còn vợ tôi làm ở một phòng ban thuộc cơ quan nhà nước. Chúng tôi kết hôn đã được 4 năm và có một bé gái bốn tuổi. Tôi vốn là người trầm tính, thích cuộc sống đơn giản hạnh phúc bình thường.
Nhưng vợ tôi lại thay đổi rất nhiều sau khi kết hôn. Cô ấy trở nên quyết đoán và nhiều tham vọng. Vì có khả năng giao tiếp tốt và chút nhan sắc nên vợ tôi thường cùng trưởng phòng tham gia nhiều buổi tiệc. Có lần cô ấy về rất khuya, trong hơi thở có mùi rượu. Nhà có con nhỏ, nên tôi góp ý vợ về sớm. Nhưng cô ấy nói, đã đi làm thì phải cố gắng để leo lên vị trí tốt hơn, không thể cứ dậm chân tại chỗ mãi được. Tôi cũng không muốn căng thẳng nên im lặng cho qua chuyện.
vo
Vợ chồng tôi gửi con ở nhà bà ngoại. Mỗi chiều khi hết giờ dạy, tôi đón con về, cho con ăn, chuẩn bị cơm nước và bắt đầu đợi vợ. Nhưng thường vợ tôi về rất muộn với đủ lý do công việc. Mỗi tuần cô ấy về nhà sớm chỉ được một hai ngày. Mới đầu tôi cũng chịu đựng cho ấm êm nhà cửa, nhưng rồi nỗi buồn cứ ngày càng tăng. Tôi và cô ấy cãi nhau, mâu thuẫn lớn dần
Sau thời gian phấn đấu, vợ tôi lên chức phó phòng. Tôi nghĩ rằng với cô ấy thế là đủ, cô ấy sẽ dành nhiều thời gian cho con hơn. Nhưng vợ tôi nói cô ấy cần cố gắng thêm, cô ấy muốn thăng tiến hơn vì cô ấy là người thực tế, nhìn xa trông rộng. Tôi hỏi vợ, vậy còn tình yêu thương dành cho con thì sao, trước khi kết hôn cô ấy đã hứa sẽ chăm lo chồng con ra sao? Vợ tôi liền nói:“Yêu với chả thương, cứ ngồi yêu thương rồi chết đói cả đám. Em không thể sống lãng mạn như anh được”.
Khi kỳ nghỉ hè đến, tôi đón con về nhà ở với tôi. Chưa được 2 ngày thì vợ tôi đã thông báo cho tôi biết, cô ấy được cử đi học nâng cao trình độ, và sau đợt học này có thể cô ấy sẽ được thăng chức trưởng phòng. Tôi nói học ở đâu và học bao lâu? Vợ tôi bảo học ngoài Hà Nội, thời gian là một tháng rưỡi. Cô ấy mong tôi tạo điều kiện vì đây là cơ hội có một không hai. Cô ấy cứ năn nỉ mãi. Tôi đang nghỉ hè nên cũng đành miễn cưỡng đồng ý.
Vợ tôi đi học được ba tuần, không một cuộc điện thoại về nhà. Không hỏi thăm hai bố con một lời. Tôi thường xuyện gọi điện cho cô ấy. Vậy mà cô ấy cứ nói mình bận lắm, hỏi qua loa đại khái vài câu rồi dập máy. Tôi nhớ vợ và cũng muốn con gặp mẹ. Lòng cứ nghĩ cô ấy cũng nhớ hai bố con nên tôi quyết định dắt con đến nơi vợ học.
Tôi muốn tạo bất ngờ nên không báo trước. Vậy mà cô ấy làm tôi hụt hẫng tột độ. Cô ấy nói: "Anh và con tới đây làm gì, em đã nói là không có thời gian. Anh cứ phải làm phiền em mới vừa ý sao?". Tôi giận và buồn vô cùng, đợi cô ấy hôn con xong, tôi dắt con về khách sạn. Hai bố con trở về nhà ngay sáng hôm sau.
Rồi vợ tôi cũng được làm trưởng phòng. Nhưng từ đó cô ấy càng thay đổi. Cô ấy đầu tư về hình thức nhiều hơn. Tiệc tùng thì liên miên, giờ giấc thất thường. Tôi nhận thấy con gái tôi đã không còn hỏi về mẹ. Và tôi cũng cảm giác vợ tôi cũng chẳng thiết tha gì đến chồng con. Mỗi lần vợ đi làm về thì con gái đã ngủ. Cô ấy chỉ có mỗi việc là khi nhận lương thì mua quà cho con.
Mới hôm chủ nhật vừa rồi, tôi có nói chuyện. Tôi muốn cô ấy dành thời gian cho hai bố con. Vậy mà cô ấy nạt tôi: "Anh tưởng tôi sung sướng lắm sao, tôi mà không bươn chải thì với đồng lương của anh, cả nhà có sống được không?". Tôi cảm thấy bị sỉ nhục vô cùng.
Bạn cũ của hai vợ chồng tôi lập gia đình. Khi đến nhà mời, bạn tôi mong muốn hai vợ chồng sẽ cùng đi, xem như đây là cơ hội họp mặt bạn bè. Tôi đã nói chuyện với vợ và cô ấy cũng đã đồng ý. Tôi rất háo hức không chỉ vì được gặp lại bạn bè mà còn đã từ lâu rồi, vợ chồng tôi chưa bao giờ đi tiệc cùng nhau.
Chiều đó tôi hết tiết sớm, vội vã về nhà chuẩn bị rồi đợi vợ. Con thì tôi đã gửi sang nhà bà ngoại rồi. Nhưng tôi cứ đợi hoài mà chẳng thấy vợ về. Thấy khá muộn, tôi gọi điện thì vợ nói cô ấy không đi được vì bận họp, cô ấy bảo tôi lựa lời mà nói với bạn. Sau đó, không để tôi cằn nhằn trách móc gì, vợ tôi đã cúp máy. Tôi buồn đến nghẹn lời.